Chương 406: Kính Hồ Y Trang

Thứ Nguyên Chi Môn

Chương 406: Kính Hồ Y Trang

Sắc trời sắp tới bình minh, giữa bầu trời rơi xuống một tầng sương mù, nhượng tất cả xung quanh có vẻ có chút mông lung.

"Mọi người xem kìa" một tên Hạng thị đệ tử lên tiếng, ánh mắt của mọi người hướng về hắn chỉ phương hướng nhìn lại, mênh mông sương mù bên trong, có yếu ớt ánh sáng lấp lóe. Này ánh sáng gần rồi, mọi người mới thấy rõ là một cái mười một mười hai tuổi bé gái, trong tay nàng nhấc theo một chiếc đèn lồng.

Tiểu cô nương kia một thân màu cam váy ngắn, mái tóc sơ thành hai cái hoàn kế, tấn bên buông xuống lưỡng sợi thanh ti, lỗ tai trên mang theo tinh xảo thủy tinh nhĩ liên. Trên mặt thiển cười tủm tỉm, da quang trắng hơn tuyết, hai mắt tự một trong suốt thanh thủy, như nước trong veo ở mọi người trên mặt xoay một cái, quả thực là linh động phi thường.

"Dung tỷ tỷ hiện đang cứu trị một người trọng bệnh, cho nên mới để cho ta tới nghênh tiếp các vị.Mong rằng các vị đại ca tiền bối thứ tội." Cô bé này không chỉ có khí chất cao quý dung nhan thanh lệ, liền ngay cả âm thanh cũng là nhu hòa trong mang theo lanh lảnh, hảo như minh ngọc trai rơi mâm ngọc, không nói ra được xinh đẹp khả nhân.

Phạm Tăng Hạng Lương vừa nghe đại hỉ, Phạm Tăng nhảy xuống ngựa xe, tiến lên phía trước nói: "Hóa ra là bạn của Mặc gia, thực sự là quá tốt rồi."

"Ta họ Cao, tên Nguyệt, mọi người có thể gọi ta Nguyệt Nhi." Tiểu cô nương nhẹ giọng cười nói.

"Mấy năm không đến y trang, không ngờ Dung cô nương có một muội muội đáng yêu như thế này" Hạng Lương cất lời.

Mà Thiên Minh từ khi thấy Nguyệt Nhi xuất hiện thì mắt sáng lên, lập tức dò hỏi Thiếu Vũ bên cạnh " Này cô bé Nguyệt Nhi kia là ai thế,còn Dung cô nương kia là thế nào"

" Ngươi hỏi han kỉ như thế làm gì" Thiếu Vũ lên tiếng, sau đó tiến nhập theo Nguyệt Nhi đi về phía trước: " Mặc Gia là môn phái trượng nghĩa nhất trong Chư Tử Bách Gia, tổ sư gia Mặc gia và Sở gia chúng ta có giao tình nhiều năm. Trong cuộc chiến phản Tần thế lực thì Mặc Gia và Sở gia chúng ta là hai lực lượng trung kiên nhất. Kính Hồ Y Trang là một cứ điểm bí mật của Mặc Gia. Nếu không có Mặc gia dẫn đường, người bình thường không thể nào tìm được."

Hạng Vũ vừa đi vừa giải thích cho Thiên Minh, sau đó nhảy xuống một chiếc thuyền nhỏ, về phần Cái Nhiếp đã được khiên cán mang theo: "Hiện giờ Tần quốc truy lùng gắt gao mọi người cần thận, ở đây còn có một cô nương bất phàm, niên kỷ cô ấy chẳng lớn hơn ta bao nhiêu nhưng lại là thần y nổi danh của Mặc gia, cô ấy họ kép Đoan Mộc đơn danh một chữ Dung "

" Hả" Thiên Minh kinh ngạc, trong đầu thầm loạn lên " Một người điếc "Lung" mà có thể là thần y sao, vui thật"

Ước chừng hai canh giờ qua đi, Hạng Lương tỉnh lại chậm rãi xoay người, nhìn một chút hiện ra ngân bạch sắc sắc trời, trong lòng thở dài nói: "Trời sắp sáng, đêm đó rốt cục có thể đã qua."

Mọi người cùng nhau gật đầu, đêm đó lại như là một cơn ác mộng, đàn sói hung tàn, Thương Lang Vương truy sát, chỉ sợ cả đời tử đều ký ở trong lòng.

Một mình ngồi ở mũi thuyền Nguyệt Nhi, nhẹ nhàng chuyển động đèn lồng đỉnh chóp, sau đó xốc lên cái nắp, từng con từng con đom đóm liền từ bên trong bay ra, nguyên lai này đèn lồng nguồn sáng dĩ nhiên là những này con sâu nhỏ trên người tản mát ra, không trách vừa nãy nghe thấy đập cánh âm thanh.

Thiếu Vũ kinh khen: "Mặc gia thực sự là một cái thần kỳ môn phái, đâu đâu cũng có kỳ tư diệu tưởng đồ vật."

Thiên Minh ánh mắt tất cả đều rơi vào Nguyệt Nhi trên người, thành đàn đom đóm từ đăng trong lồng bay ra ngoài, ở Nguyệt Nhi bên người chiếu rọi xuất điểm điểm ánh huỳnh quang, lông mi thật dài rung động, không nói ra được xinh đẹp đáng yêu.

Sắc trời dần dần trở nên sáng ngời, thoải mái chập trùng dãy núi như ẩn như hiện, từng con từng con thuỷ điểu dán vào mặt nước bay qua, rơi vào mặt nước trong nháy mắt nắm lên một cái cá nhỏ, lập tức đập cánh bay đi.

Sóng nước dập dờn, rõ ràng trong nước rong dáng dấp yểu điệu, lẳng lặng ngồi ở mũi thuyền Cao Nguyệt lại như khí chất cao quý che giấu không được trong lòng tịch liêu cô độc.

"Nhanh, phía trước đã đến."

Mọi người không kiềm hãm được tăng nhanh tốc độ, từng chiếc từng chiếc thuyền nhỏ rất nhanh lướt qua mặt hồ, dừng ở đảo giữa hồ lên tiểu bến tàu trước.

Cả hòn đảo nhỏ bao phủ ở đại trong sương, chỉ có tiểu đảo trên không lộ ra vàng rực rỡ ánh mặt trời, ngờ ngợ có thể nhìn thấy tiểu đảo trung ương là một toà thấp bé gò núi, mặt trên đủ loại cổ tùng cổ bách, liên miên không dứt dãy núi hướng về phương xa lan tràn, gò núi bị sương mù nhẹ nhàng bao phủ, lộ ra một luồng thần bí.

Dưới chân núi có xây một tòa đình viện, bốn phía là cành cây làm thành ly ba tường, bên trong là mấy gian cỏ tranh phòng, đây chính là Mặc gia cứ điểm một trong, thần bí khó lường Kính Hồ Y Trang.

"Chư vị đại ca tiền bối mời đi theo ta." Cao Nguyệt trước đi về phía trước, đem mọi người dẫn tới một mảnh ngắn gọn nhã trí, tràn ngập tự nhiên hơi thở tiểu trước nông trang.

"Sao ta chẳng đọc được những chử trên kia" Thiên Minh bị y trang trước một khối tràn ngập Yên quốc chữ viết thẻ gỗ hấp dẫn lực chú ý.

Thiếu Vũ liền giải thích cho Thiên Minh, nói " Đây là văn tự của Yên quốc trước kia, từ khi Tần quốc thống nhất văn tự thì nó đả bị cấm rồi. Có điều ở đây chẳng cần để ý đến pháp luật nước Tần"

" Trên đó viết gì thế" Thiên Minh dò hỏi

"Đây là quy cũ y trang mà Đoan Mộc Dung cô nương đặt ra, gọi là ba điều không cứu."

"Ba không cứu?"

Nguyệt Nhi cười khẻ một cái nói "Dung tỷ tỷ nàng y thuật cao minh, nhưng có ba loại người, tỷ ấy sẻ tuyệt đối không chữa trị: Thứ nhất người nước Tần không cứu. Thứ hai, không cứu người họ Cái. Thứ ba,đó là không cứu những người tranh hùng háo thắng, tỷ kiếm bị thương"

Thiên Minh cũng nghe rõ ràng Nguyệt Nhi, tính cái không cứu, rõ ràng là không muốn trị liệu đại thúc, một mặt oán giận: "Đây là cái gì phá quy củ."

Thiếu Vũ vỗ một cái Thiên Minh vai, cười nói: "Hừ, ngược lại cùng ngươi cũng không có quan hệ gì, ngươi nhớ kỹ là được rồi."

Mọi người giơ lên Cái Nhiếp tiến vào sân, ở sân ở giữa đứng một cái hai mươi mấy tuổi cô gái, Nguyệt Nhi kêu một tiếng "Dung tỷ tỷ", hẳn là chính là Đoan Mộc Dung cô nương, bất quá xem ra xác thực quá trẻ, còn nhỏ tuổi liền thành thần y, không thể không khiến người ta bội phục, chẳng trách lúc trước Thiếu Vũ vẫn ở tán thưởng.

Mấy năm không thấy, Đoan Mộc Dung hay vẫn là một thân xám nhạt quần dài, buộc một cái màu chàm sắc đai lưng, trên đầu bao một khối màu lam nhạt khăn vuông, ngoại trừ hai viên đinh tai liền không cái khác trang sức, thậm chí ngay cả một tay trạc, trâm gài tóc đều không có, sao nhìn qua quả thật có chút đơn điệu. Trên mặt nàng vẻ mặt cực kì nhạt, lông mi thật dài dưới, một đôi con mắt ôn hòa hờ hững, rồi lại lộ ra sợi lành lạnh cảm giác.

"Nguyệt Nhi, trên đường còn thuận lợi chứ?" Nàng âm thanh cũng là cực kì nhạt, nghe không ra bất kỳ cảm tình, phảng phất thế gian tất cả không có quan hệ gì với nàng, siêu trần thoát tục.

"Thuận lợi" Nguyệt Nhi cười lên tiếng

Thiếu Vũ, Phạm Tăng chờ người nhìn thấy Đoan Mộc Dung đều có lễ lên tiếng chào hỏi, Đoan Mộc Dung nhưng chỉ nhàn nhạt đáp cú"đã lâu không gặp", nàng nhìn lướt qua mọi người, đưa mắt rơi vào Thiên Minh trên người: "cậu bé nàylà ai thế?"

"Hắn gọi Thiên Minh, là bạn của Thiếu Vũ." Hạng Lương giải thích.

Thiên Minh cũng chính ở tinh tế đánh giá Đoan Mộc Dung. Cái này người chính là Nguyệt Nhi tỷ tỷ a, Nguyệt Nhi như vậy được người ta yêu thích, người này làm sao luôn nghiêm mặt, hảo giống ai thiếu nợ nàng tiền tự. Nguyên lai cho rằng Phạm lão đầu gương mặt đó đã kinh đủ cứng nhắc, ai biết người này so với Phạm lão đầu còn lợi hại hơn.

Đoan Mộc Dung hướng đi trên băng ca Cái Nhiếp, hỏi: "Bệnh nhân này là chuyện gì xảy ra?"

Hạng Lương lên tiếng: "Thôn trang của chúng tôi vừa bị quân ưng trảo của nước Tần công kích, may nhờ có vị tiền bối này ra tay tương trợ, đẩy lùi cường địch, nhưng cũng vì thếmà tiền bối cũng bị trọng thương, cho nên mới đến thỉnh cầu Y Tiên cô nương cứu trị."

Đoan Mộc Dung đơn giản kiểm tra một hồi Cái Nhiếp, nói: "Ta chỗ này Ba không cứu, Lương thúc hẳn phải biết chứ?"

"Biết." Hạng Lương đáp, trong giọng nói mang theo vài phần sợ hãi, Hạng gia người đối vị này Dung cô nương tựa hồ cũng tồn tại mấy phần kính nể.

"Ngươi có thể từng thấy từng có ngoại lệ sao?" Đoan Mộc Dung ngữ khí tuy lạnh, nhưng rất có lực uy hiếp, bất dung chống cự.

"Cái này..." Hạng Lương không biết đáp lại như thế nào, Đoan Mộc Dung tính nết bọn hắn đều rõ ràng, bất kỳ người cũng không thể ép buộc vị này Dung cô nương làm bất luận một cái nào sự.

"Người này dùng kiếm phải không?"

"Cái này..." Hạng Lương trên trán đã kinh ở bắt đầu đổ mồ hôi, Thiếu Vũ nói: "Dung cô nương có thể đoán định ông ấy dùng kiếm?"

" Cơ thịt khớp xương ở cánh tay và bàn tay của người này, đều có đặc điểm là người luyện kiếmlâunăm, người này không những dùng kiếm mà còn là một tay hảo thủ."

Thiếu Vũ không ngờ tới Đoan Mộc Dung liếc mắt là đã nhìn ra đến rồi, có chút nóng nảy: "Vị tiền bối này là vì cứu Sở gia chúng ta mới bị thương nặng".