Chương 145: Liệu có một tình yêu?
Xuất phát điểm của Hương Lan là vì hi sinh cho Nguyên Quốc sợ rằng người nàng yêu bị giết hại cho nên mới đồng ý không một chút cự tuyệt nò mà chấp nhận thành thân cùng lão già Tôn Quyền. Thật ra có đúng như vậy không thì chỉ có Hương Lan mới hiểu. Thứ nhất Hương Lan là cảm mến, thầm yêu Nguyên Quốc mà thôi, cả hai chưa thé non hẹn biển gì cả. Vậy nên việc hi sinh cho người mình yêu là một khái niệm rất mơ hồ, nhất là đối với một người con gái hiện đại như Hương Lan. Thật ra nếu nói một cách thẳng thắng thì Hương Lan chẳng qua không chịu nổi sức ép từ họ Vương và tên Hải mà chấp nhận cưới Tôn Quyền. Bởi nàng là một người con gái hiện đại nên biết rõ ràng rằng khi một người con gái rơi vào tình thế này không bị hãm hiếp bởi kẻ này thì cũng sẽ bị ép buộc quan hệ tình dục với kẻ khác mà thôi. Cái chính là nếu lấy Nguyên Quốc ra làm lá chắn để tự đánh lừa bản thân thì Hương Lan cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nên nhớ dũng khí để tự vẫn không phải ai cũng có, nhưng sau khi bị ô nhục bởi Tôn Quyền thì Hương Lan đã nghĩ đến tự vẫn đấy. Đấy là hối hận vì quyết định cảu bản thân, xấu hổ nhục nhã mà trong một phút giây bộc phát muốn tự vẫn mà thôi. Nhưng nếu đã qua đi giây phút nông nổi ấy thì Hương Lan không bao giờ có dũng khí thực hiện lại một việc như vậy.
Chính vì lý do này thì tính tình Hương Lan kịch biến, vì tồn tại, vì sợ chết mà nàng chấp nhận cuộc sống ô nhục. Nhưng tâm lý lại vặn vẹo đến mức hận thù tất cả… Để rồi nàng gặp được Tôn Thượng Hương… lại một bước chân sa ngã tiếp theo vì một cái bẫy tinh vi của Tôn Thượng Hương nhằm nhấn chìm Hương Lan trong xa đọa… mà chính Tôn Thượng Hương cũng từng bị nhấn chìm trong chiếc bẫy xa đọa do chính mình tạo ra này nên ả công chúa hiểu cách khiến một người con gái rơi vào tình trạng như Hương Lan làm thế nào để trở nên kịch biến hủ bại nhất có thể.
Thì ra sai khi Tôn Thượng Hương bị lão Lưu Bị chơi cho tàn tạ thì sau khi quay lại Đông Ngô ả này dễ dàng chìm đắm trong nhục dục khi hận đời, hận đàn ông mà lao vào con đường nhục dục. Ả cảm thấy thư thái khi có những nam sủng và thực như chó con vẫy đuôi dưới váy của mình, sự hư vinh thỏa mãn của việc trà đạp các nam sủng khiến nàng như được trả thù những nhục nhã mà mình đã trải qua. Chính con đường này đã dẫn đến Thượng Hương trầm mình vào dục sắc như vậy. Và đến thật lâu sau ả mới có thể thoát ra khỏi ảo ảnh do chính mình tạo ra này. Và giờ đây Thượng Hương gặp được Hương Lan có chung hoàn cảnh của mình, vậy thì hay rồi Ả dùng chính phương pháp nhục dục sém chút đã hủy hoại cuộc đời mình để hủy hoại Hương Lan nhằm biến Hương Lan thành công cụ phục vụ cho mục đích của mình.
Thử hỏi Tôn Quyền có vấn đề về sinh sản không, câu trả lời à hoàn toàn không khi mà 4 năm sau khi đăng quang ngôi hoàng đế Đông Ngô hắn vẫn có thể sinh ra Tôn Lượng. Cái bẫy khôn khéo là Thượng Hương thúc dục Hương Lan mau có con với Tôn Quyền để củng cố địa vị, mà nếu muốn có mau thì phải quan hệ với những nam sủng mà Tôn Thượng Hương tặng cho Hương Lan. Nếu để trông chờ vào một lão già gần 60 thì khả năng cũng có thể có nhưng phải đợi khá lâu, và cũng có thể là không thể hoài thai nổi. Vì lời ngon tiếng ngọt mà Hương Lan chấp nhận quan hệ cùng 5 tên nam sủng đẹp đến yêu dị. Và Hương Lan đã bước trên con đường y hệt như Thượng Hương trước đây. Cảm giác được trà đạp các nam sủng dưới chân, được họ liếm láp cơ thể được họ thỏa mãn dục vọng đã làm vơi đi nỗi hổ thẹn trong lòng. Và kể từ đó càng lấn càng sâu, từ từ Hương Lan cảm thấy đê mê với những pha ướt át nhơ nhớp đó. Thử hỏi bất kì một ngời đàn ông nào có muốn vui vầy cùng một dàn mĩ nữ không, câu trả lời 100% là muốn. Nhưng liệu đã từng ai đặt câu hỏi cho phụ nữ rằng có muốn vui vầy cùng một dàn mĩ nam không…. có lẽ câu trả lời mỗi người trong chúng ta đều hiểu.
Nhưng lúc này đây câu hỏi, cũng có lẽ là lời cầu khẩn của Khả Nhi đã đánh thức Hương Lan một phần nào đó khiên nàng cười đến cay đắng số phận của mình. Hiện tai đây nàng biết Nguyên Quốc không hề bị bắt, nàng cũng biết hắn đang kháng chiến chống Đông Ngô tại mảnh đất Giao Châu… nhưng nàng đã đi quá xa rồi… liệu giờ đây gặp lại Nguyên Quốc nàng sẽ nói gì, sẽ làm gì… và hắn sẽ nhìn nàng là dạng gì? khi biết được những nhơ nhớp mà nàng đã làm qua… Nàng có khác một con Điếm cao cấp chỗ nào này không… đó là suy nghĩ trong Hương Lan. Chính sự sợ hãi khi phải đối diện hiện thực tàn khốc khiên Hương Lan tự tạo ra một cái vỏ bọc lãnh khốc để bảo vệ những sang trấn tâm lý của mình. Hương Lan ngờ rằng nếu không làm như vậy liệu nàng có bị điên hay không. Nhưng Hương Lan không biết rằng những nét tâm lý méo mó vẹo vọ của nàng đã chứng minh nàng là một người điên sau những cú shock tâm lý đó. Nói cho cùng nàng chỉ là một người con gái đáng thương rơi vào một nơi không có nhân quyền cho phụ nữ mà thôi.
- Tú Thanh phải không … cho ngươi… thêm cả Thiếu Hoa. Mai Cúc…. Xuân Thủy cho ngươi hết… ha ha ha… đến cả thiên hạ còn có thể cùng các ngươi cộng hưởng thì vài người đàn ông có là gì… sau này chúng ta dành thiên hạ thì ngươi muốn bao nhiêu mà chả được… ha ha ha…
Hương Lan chua sót mà nói, chua sót không phải vi nàng mất đi sủng nam, mà ở đây là nàng bị khơi ra những đau khổ đã dấu sâu nhất trong tâm hồn của mình. Chuyện đời đôi lúc đau khổ như vậy đấy, ngươi càng cố che dấu càng cố khỏa lấp thì chỉ cần một sự kiện nhỏ, một câu nói bâng quơ cũng có thể gợi nên tất cả. Nhưng chính câu nói này vô hình chung cũng phá giải đi địch ý của Khả Nhi mà đổi lại Hương Lan cũng vô thanh vô thức mà thoát khỏi một kích tất sát của vị nữ tướng quân này.
- Bẩm nương nương, thuộc hạ không cần mấy người kia… đề nghị Nương nương giết hết bọn họ… đây là chứng cớ để Thượng Hương bẩm báo Hoàng Thượng nếu có biến… ngay cả 5 người lần trước Nương Nương cho thủ tiêu thì Thượng Hương cũng ra lệnh cho thuộc hạ bí mật giữ lại….
Khả Nhi run run nói ra những lời này đồng thời cũng làm cho Hương Lan mồ hôi lạnh chảy dòng dòng…. hóa ra một cái bẫy thật to đang chờ đón nàng phía trước, Thượng Hương không phải kẻ tầm thường. Nhưng Hương Lan cũng không kịp cảm than hay khiếp sợ vì một tiếng kêu thảm đã kéo ả ra khỏi cơn mơ màng khiếp sợ đó.