Chương 44: Kế hoạch.

Phản Địa Đàng

Chương 44: Kế hoạch.

Chương 44: Kế hoạch.

Khẩu Peacekeeper kéo lia, nó di chuyển từ điểm chính diện cho tới xoay dần sang phía bên phải với một tốc độ chóng mặt. Đường đạn mà khẩu súng cho ra cũng rất nặng kí, đủ sức xuyên phá bất kì chướng ngại vật nào trước mắt. Cò súng kéo căng và ổ quay đảo vị liên tục, khiến cho cây súng tạo nên bức tranh âm thanh mãn nhĩ.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng.”

Ba phát đạn lần lượt được Harris Gary kéo từ trái sang phải, đường đạn này ghim hẳn toàn bộ vào chiếc ghế salon. Quý ngài đến từ gia tộc Yagiri liên tục sử dụng kĩ năng của mình để thoái lui trong cái nháy mắt.

Bắt gọn một con lươn còn dễ dàng hơn là bắt một “Nhà Du Hành”.

Đôi mắt tập trung của Harris Gary không bỏ sót bất cứ một chi tiết nhỏ nhặt nào từ các bước di chuyển của địch thủ, bởi chỉ một khoảnh khắc mất tập trung hẳn sẽ trả một cái giá đắt vô cùng.

Quyển sách phép trên tay trái lại phát sáng, lần này xuất hiện một chiếc ủng giả làm bằng sáp nến cùng với một quả bí ngô có khuôn mặt quỷ.

“Enchanter” Harris Gary khi chiến đấu luôn mang theo cho mình những công cụ hết sức lạ mắt.

“Tôi đoán rằng giới hạn của ngài là sáu bước nhảy nhỉ, như vậy tới phiên tôi phản công rồi!”

Nói là làm, chiếc ủng giả làm bằng sáp nến khi được triệu hồi nhanh chóng đá vào quả bí ngô mặt quỷ bằng một lực cực mạnh.

Lực này là đủ mạnh để cho quả bí ngô va chạm nhưng lại không gây ra vết tích cho Yagiri. Ngay tức khắc khẩu súng trong tay ngài Harris Gary khai hoả và bắn vào quả bí ngô, quả bí ngô tan thành nhiều mảnh vỡ. Các mảnh vỡ này nhuộm đỏ cam cả một khu vực. Phía dưới nền đất, phía rìa mép tường, phía trên trần nhà, tất tần tật mọi nơi đều có dấu vết của quả bí ngô mặt quỷ bị vỡ nát tạo thành.

Yagiri Seiji lúc này đã hiện diện tại vị trí gần cửa ra vào, ngài nhìn chằm chằm vào quả bí ngô vừa tan vỡ, đôi mắt này nheo nheo lại.

“Chiếc ủng của con mèo và quả bí ngô thần. Khá đấy Harris!”

“Quá khen. Ngài vẫn giữ vững phong độ như thuở nào, cũng vẫn là kiểu nhảy cóc hai chạm khiến cho địch thủ không cách nào trở tay.”

“Ta già rồi, nhảy cóc một rưỡi chạm mà thôi, nào đâu còn hai chạm như thuở trai tráng.”

Nói đến đây, Yagiri Seiji vung tay ra phía sau lưng và bức gãy cánh cửa ra vào, tiếp ngài ném nó về phía nơi mà quả bí ngô vừa tan vỡ kia. Cánh cửa này vừa tiếp xúc tại khu vực quả bí ngô thì hệt như bị axit ăn mòn, nó bị thối rửa.

Yagiri Seiji lần đầu tiên nở nụ cười với Harris Gary kể từ khi trận đánh bắt đầu.

Quyển sách phép trên tay trái Harris Gary phát sáng, Khiên Mãnh Sư xuất hiện, đằng sau lớp khiên to lớn che chắn, ngài hỏi.

“Ngài Yagiri, chúng ta đã có những thoả thuận nhất định. Thậm chí tôi còn không quan tâm tới kế hoạch to lớn của ngài, cớ sao lúc này ngài lại nuốt lời? Ta cần một lời giải thích.”
Ánh mắt Harris Gary khẽ nheo quan sát Yagiri Seiji thông qua tấm Khiên, thậm chí trong hai lòng bàn tay, lượng Ki đã tích tụ đầy đủ, chỉ cần đối phương có một hành động khả nghi nào cũng đủ để ngài tung ra đòn sát thủ.

“Tốt, hãy tạm dừng cuộc đánh và ta sẽ giải đáp tất cả cho ngươi.”

Yagiri Seiji lúc này buông thõng, ánh mắt không động không tĩnh nhìn về chiếc Khiên to lớn chắn trước Haris Gary.

Tỏ thái độ hợp tác, sau khi đợi một khắc thì Yagiri Seiji cũng tiếp lời.

“Lũ Wyvern mà ngài cùng JabbawOkeez săn bắt sẽ là món hàng đe doạ mà ta dành cho Takahashi. Tất nhiên như ngài đã biết, bọn ta dự định sẽ cô lập tầng giữ Hoa Linh với bốn tầng còn lại. Và bằng vào sự cơ động cũng như di chuyển xuyên không mà Wyvern mang lại, chúng ta sẽ độc chiếm dần dần toàn bộ bãi săn và thao túng Hoa Linh từ đằng sau bức màn.”

“Phải, đây là kế hoạch mà chúng ta đã thoả thuận với nhau.” Harris gật đầu đồng thuận.

“Ta sở dĩ nhờ tới sự giúp đỡ của quý bà La Rosa Selena là vì thế, nhưng ta cũng chẳng ngờ…

Rằng quý bà thuộc về gia tộc nắm giữ các loại phương tiện di chuyển xuyên không trên toàn bộ Đại Địa của chúng ta lại là người thuộc về tổ chức ấy”.
Nói tới đây Yagiri Seiji sáng rực đôi mắt.

“Tổ chức ấy …”

“DAYBREAKS”.

Daybreaks, tổ chức bí mật được thành lập gần đây đã gây nên biết bao vụ dàn xếp chấn động mà dư luận toàn bộ Hoa Linh cũng như bảy Đại Địa biết đến. Có người đồn rằng đây là tổ chức tôn thờ vị thần thực thụ của thế giới, vị thần Sáng Tạo Tối Cao. Và không ai biết được mục đích cuối cùng mà bọn họ hướng tới là gì, cũng như các thành viên trong tổ chức ấy là ai.

Đây cũng là lần thứ hai Harris Gary nghe tới cái tên này, lần đầu tiên chính là khi ngài có chuyến đi săn ở tầng thượng lưu và vô tình toàn bộ Party bị tập kích bởi giáo đoàn của bọn tuỳ tùng Daybreaks. Đó là trải nghiệm mất ấn tượng dành cho Harris cũng như toàn bộ thành viên Jabba.

“Ý của ngài rằng toàn bộ sự thay đổi kế hoạch chính là do tổ chức ấy đề ra, và ngài bắt buộc phải thực hiện?”

Câu chất vấn có phần không thể hiểu nổi từ Harris, rằng lẽ nào một tổ chức bí mật lại có sức ảnh hưởng lớn tới như vậy sao?

“Sao? Cậu nghi ngờ tôi thì có thể nhưng đừng mảy may nghi ngờ tổ chức ấy. Cậu không thể hiểu rõ những thứ cậu chưa biết tới đâu.”

“Thế kế hoạch thay đổi như thế nào? Tại sao bọn tôi lại không được rời khỏi bãi săn?” Harris Gary đi thẳng vào trọng điểm.

“Khà Khà đơn giản thôi, bởi quý bà La Rosa Selena vừa thông báo rằng toàn bộ bãi săn này sẽ xuất hiện tại tầng giữa bao gồm con Wyvern chúa. Và đừng ngạc nhiên lắm khi bọn họ cần một kẻ để đổ lỗi.”

Yagiri Seiji lần nữa lại biến mất, và khoảnh khắc lão xuất hiện trong tay đã cầm sẵn một cây gậy Batoong. Chiếc Khiên Mãnh Sư bị chấn động cực độ vì sự va đập lớn từ cây gậy kia. Nó khiến cho ngài Harris – đang tiêu hoá câu nói từ Yagiri Seiji – phải bất ngờ.

“Khốn nạn. Ngài và cái tổ chức ấy quá khinh thường bọn này quá đấy!” Lần này hẳn phải vô cùng tức tối vì bị xem là con chốt, Harris Gary không nhân nhượng và đẩy mạnh toàn bộ Ki trong lòng bàn tay phải, dồn hẳn vào quyển sách phép bên tay trái, và kết quả là triệu hồi lên một khẩu Canon cỡ lớn.

Ki triệu hồi khẩu Canon cùng với đó là chiếc bật lửa trong tay, lửa được đốt cháy và khẩu Canon khai hoả, toàn bộ căn lều của Harris Gary rung chuyển rồi dần chìm trong khói bụi.

“La Rosa Selena có mặt ở đây đúng chứ? Ta cần nói chuyện với ả ta!”

Chỉ nghe trong tiếng nổ phát ra từ khẩu Canon, Harris Gary với thái độ bực tức không thể kìm nén đang gào lên đặt câu hỏi.

***

Khu vực Kĩ Sư, mặt đối mặt với quý bà La Rosa Selena, Watanabe Saiichi vẫn còn run rẩy vì sự thật có vẻ vượt ngoài tầm hiểu biết của anh chàng.

“Bà Selena, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?”

La Rosa Selena đến từ La gia, một gia tộc không trực thuộc Hoa Linh lục địa nhưng có nguồn gốc bắt nguồn từ Đồng Bằng 9Tails (một trong bảy Đại Địa). Gia tộc này nắm giữ phương thức di chuyển xuyên các chiều không gian cũng như nắm trong tay thứ mà có thể giúp con người đi từ Đại Địa này tới Đại Địa khác: các cánh Cổng.

Phía bên dưới nền đất, vòng tròn kết giới đã rộng mở ra, nghi thức đã hoàn thành và giờ đây chính là lúc để cho phép thuật được vận hành. Để có thể ngăn chặn phép thuật vận hành, Watanabe Saiichi chỉ còn có cách hạ gục người làm phép cùng với đó là sắp xếp lại code mở đầu. Ngặt nỗi ở chỗ, Watanabe Saiichi không phải kẻ có thể làm được vế thứ hai.

La Rosa Selena nhìn anh chàng Mạo Hiểm Giả trẻ tuổi trước mặt với một thái độ dửng dưng, dường như bà chẳng ngần ngại chơi đùa cùng gã này thêm một chút nữa.

“Chàng trai trẻ, ngươi đã phân vân trong lúc xông vào đây, nếu không ngươi đã ngăn chặn được ta trong lúc ta gần hoàn thành nghi thức rồi. À có lẽ ngươi nghĩ rằng bản thân sẽ không thể làm được, và điều đó khiến cho ngươi thực tế đã không hoàn thành được thứ mà ngươi mong muốn. Ta nói đúng chứ?”

Vẻ mặt trào phúng cùng đôi lời theo kiểu xát muối vào tim chàng trai trẻ, khiến cho Watanabe Saiichi càng run rẩy hơn.

Việc dính bùa chú ảo cảnh cùng lúc với tâm lý sợ sệt khi không chắc có thể ngăn chặn nghi thức khiến cho Watanabe Saiichi phạm phải sai lầm. Giờ đây đối diện với một Mạo Hiểm Giả kì cựu, anh chàng cũng chưa chắc đã có cửa thắng.

Chạy trốn chăng, nhưng phía trước mặt đang là một âm mưu đen tối nào đó, lẽ nào sẽ nhắm mắt cho qua? Chiến đấu ư, nhưng liệu rằng có thể chiến thắng khi bản thân còn đầy vẻ nghi ngờ vào thực lực của chính mình?

Sợ hãi trước những thứ không biết tên vốn dĩ là bản năng của loài người, nó không chừa bất kì một ai. Kể cả Mạo Hiểm Giả.

“Ồ ta thích đôi mắt này của cậu đấy chàng trai. Ta khuyên cậu hãy cút ngay đi. Tò mò không phải lúc nào cũng tốt, chuyện này cậu không nên dính vào.”

“Nhưng ta …”

“Sao, cậu muốn làm anh hùng à? Thế thì anh hùng phải làm gì vào lúc này? Ngăn chặn ta đi chứ.”

Điệu cười chua chát mà La Rosa Selena mang lại khiến cho Watanabe Saiichi khiếp đảm. Cậu thực sự muốn làm điều gì đó, nhưng biết sao giờ khi đôi chân thì không nhấc lên còn đôi mắt thì trơ ra mà nhìn.

Vòng tròn phép thuật phía bên dưới đã sắp đặt hoàn toàn các loại code, giờ phút này quý bà ngồi ở giữa tâm vòng tròn nhìn thoáng xuống nó và rồi cắn nhẹ đốt tay. Tiếp, vệt máu từ đốt tay rơi xuống nhỏ giọt và bà ta vẽ lên một vài dòng chữ nguệch ngoạc không rõ nét. Từ nơi vết chữ bằng máu, chúng nhanh chóng lan toả ra theo từng khe hở trên nền đất và tô đậm cho vòng tròn phép thuật.

Màu sắc lúc này đều đổi dần sang màu xanh tím, và nó trông vô cùng nhức mắt cùng khó chịu.

La Rosa Selena cười rộ, bà biết rằng nghi thức đã hoàn thành 100%, thậm chí còn không mất một tí sức lực nào để hoàn thành nó cả.

Bà lúc này nhìn về cậu trai trẻ - kẻ chưa rời nửa bước cũng như di chuyển nửa bước chân nào kể từ khi mở cánh cửa phòng – khoé môi nhểnh lên tuôn ra cái cười khẩy.

Bà chẳng ấn tượng lắm với cái anh chàng này, kể từ lần đầu gặp mặt hay ở thời điểm hiện tại. Điều duy nhất bà nghĩ về những kẻ như anh chàng này rằng bọn chúng chỉ là những kẻ tầm thường, sống sinh ra và lớn lên ở một cuộc đời tầm thường. Đây có thể là do số phận sắp đặt, nhưng hẳn cũng phần nào do sự lựa chọn của bọn chúng.

Thời khắc này gã trai kia có thể lao xổ vào bà và khiến cho bà dừng buổi nghi thức, bà có thể cho gã trai này chết không nhắm mắt. Nhưng chí ít đó sẽ là cái chết toả ánh sáng rực rỡ cuối cùng, cái chết của kẻ cố làm anh hùng.

Nhưng với cái gã mà chẳng mảy may cử động chút nào này đây, bà ta hoàn toàn chẳng có hứng thú. Một chút hứng thú cũng không.

Thứ mà bà thích thú bây giờ chính là điều gì sẽ xảy đến khi toàn bộ cánh cổng Wyvern mở ra tại tầng giữa của Hoa Linh lục địa.

Bữa tiệc mà Hắc Yên nói tới cũng như lời đề nghị giữa hai người khi ấy sắp được thực hiện.

Chiến tranh sẽ nổ ra và một lần nữa Daybreaks đứng đằng sau bức màn thâu tóm.

Wyvern sẽ thông qua vòng tròn kết giới liên thông với những chiếc lồng tại bãi săn này sẽ được thả khắp Hoa Linh lục địa, loạn lạc sẽ nổ ra và nó sẽ diễn ra đúng như kịch bản mà quản trò đề ra. Daybreaks sẽ được xướng tên và mục đích cuối cùng của chúng sẽ được hoàn thành.

Đó là toàn bộ kế hoạch bị thay đổi, đó là thứ mà chúng muốn nhắm đến: sự loạn lạc.

...