Chương 2: Đi bộ, không có nghĩa là rảnh rỗi.

One Punch Man No Kiri

Chương 2: Đi bộ, không có nghĩa là rảnh rỗi.

Kiri lang thang trên đường bộ, dường như chẳng có mục tiêu và đích đến, người qua đường vô tình lướt ngang, không có quan hệ, cũng không có liên quan tới hắn. Cô đơn thân ảnh dung nhập vào trong đoàn người, rất nhanh biến mất, lại chẳng một ai chú ý tới.

Đây là ngày thứ hai hắn xuyên qua (One Punch Man).

Kiri hiện giờ không biết mình cần phải làm cái gì. Hắn xác thực muốn một cuộc sống yên ổn, không lo vô tư, ăn mặc đủ đầy, đơn giản mà nói ra... chính là bình thường sinh hoạt.

Nhưng còn lại mặt trái của hắn, lại không muốn cứ như vậy bình thản chết già đi, cái kia tâm tình cứ chập chờn không yên, để cho Kiri cả đêm thức trắng vì ngủ không được.

... Đại khái đây gọi là “không cam lòng” cảm giác đi?

Không cam lòng yên ổn sinh hoạt giống như bao cái nhân loại bình thường khác.

Trái ngược tâm tình lẫn lộn, để cho Kiri sinh ra một loại nóng nảy tính cách.

“....” Tuy nhiên, cho dù như vậy, hắn vẫn như cũ thói quen trầm mặc.

Lý trí nói cho Kiri biết, chỉ cần cứ như vậy sinh sống là tốt rồi, không cần phải làm những cái kia tự tìm đường chết sự tình. Có mệnh, mới làm được những việc khác, nếu không quan tâm đến cái mạng nhỏ mà lao vào anh hùng này nghề nghiệp mà nói... tử vong đau đớn cảm thụ sẽ lại một lần nữa tra tấn hắn thân thể, tất cả những gì mới xây dựng lại, đều cũng sẽ trở về hư vô.

Lần này chết, cũng thật sự không thể may mắn xuyên việt lần nữa.

Nhưng... trái tim, hay bản năng, hay vẫn là mong ước của hắn... Cái kia trở thành cường đại anh hùng ước mơ. Chẳng lẽ hắn phải phản bội chính mình bấy lâu nay cháy bỏng lương tâm?

Giữa bình yên sống ổn hoặc lao đầu bỏ mệnh vì trái tim con đường, Kiri không thể không lựa chọn một trong hai đáp án.

“Ta, rốt cuộc phải làm sao....?” Kiri bước chân bỗng chốc ngừng lại, hơi im lặng, sau đó nhẹ ngẩng đầu lên trời, trong lòng bốc ra như vậy oan giải nghi vấn.

Trời rốt cuộc cho hắn cơ hội thứ hai, thử hỏi để làm gì?

Chẳng lẽ chỉ để sống như kiếp trước bình tĩnh sinh hoạt?

Hay vẫn là... thực hiện được chính mình bấy lâu nay trong nội tâm khát cầu cường đại không ai sánh bằng lực lượng?

Kiri hắn, có lẽ thực sự không biết.

.... Ánh nắng chói lóa, mang theo từng tia nhiệt lượng khẽ chiếu xuống, làm cho đường phố tỏa ra một cỗ hoàng kim sắc thái, cùng với đông đảo ồn ào người qua đường. Kiri tai nghe thấy náo nhiệt tiếng ồn, bất chợt tỉnh ngộ, hắc sắc song đồng tan rã dần ngưng tụ trở lại, trở nên rung động lạ thường.

Cuối cùng, hóa thành một mảnh phức tạp.

“Chính mình xem ra lo lắng quá nhiều.” Lắc lắc đầu, cười tự giễu một tiếng, Kiri đi đến quảng trường, tìm xung quanh gần nhất chỗ ngồi, nghỉ ngơi.

Vẫn là suy nghĩ sự tình khác trước đi.

“Hiện tại, còn không rõ cốt truyện chính đã bắt đầu hay chưa.”

Đây là thứ hai sự tình hắn cần quan tâm. Để mà nói ra, thì xuyên việt giả căn bản nhất tiền vốn có lẽ chính là nội dung cốt truyện ký ức. Biết trước được thế giới diễn biến tương lai, hắn tỷ lệ sống sót sẽ tăng cao đáng kể.

Chí ít... Kiri biết được địa điểm nào sẽ xuất hiện cường đại quái nhân.

Còn lại? Hắn thậm chí đều không thể đoán được một cái cấp Wolf hạ vị quái nhân xuất hiện sẽ xuất hiện ở đâu, khi nào. Dù sao trong hiểu biết của Kiri, cốt truyện phản diện nhân vật hầu hết nguy hiểm độ đều là từ cấp Tiger thượng vị trở lên, mỗi cái có thể nguy hại tới thành thị sức mạnh.

Hiện tại với Kiri thực lực, đối thủ như vậy một chụp tay liền thổi bay được trăm cái giống hắn.

... Cứ như vậy liên tục sắp xếp chi tiết, hắn suy nghĩ tốn hơn một giờ đồng hồ.

Nhưng mà đáng tiếc...

“... Vừa rồi chính mình đang suy nghĩ cái gì?” Kiri hơi ôm đầu, cảm giác não bộ có chút không khỏe, đại khái là do suy nghĩ quá nhiều tạo thành rối ren biểu hiện. Mấy cái vừa mới suy luận có thể xảy ra giả thuyết, đều theo cơn đau đầu này biến mất sạch.

Nói lại lần nữa, hắn là thường nhân, không phải thuộc về thiên tài loại hình “xuyên việt giả”. Đó cũng là Kiri không may mắn thiên phú, não bộ thực sự quá mức bình thường.

Đây chính là hắn tốn gần một giờ đồng hồ suy luận ra giả thuyết à...

“Chẳng lẽ, phải làm lại?” Kiri mặc dù lẩm bẩm như vậy, nhưng chính hắn biết, một lần suy luận nữa, rất có thể sẽ không giống như lần đầu dễ dàng.

Kết quả, cũng sẽ không thể như ban đầu.

“... Xem ra chỉ có thể tự mình chủ động.”

Suy tư một lúc lâu, rốt cuộc Kiri đứng lên.

Đoán không ra được, nhưng vẫn còn rất nhiều cách tìm hiểu hắn cần thiết thông tin.

Ví dụ như, trên máy tính hiện đại Internet.

Kiri có thể tra vào Anh Hùng hiệp hội, tìm kiếm kiếp trước Anime cùng Manga xuất hiện thông tin anh hùng. Nếu không thấy được, thì suy đoán rằng hắn hiện tại đang ở thời gian trước khi Saitama cứu hội trưởng Anh Hùng hiệp hội tôn tử.

Lúc đó, Saitama chưa bắt đầu cái kia 3 năm cực khổ rèn luyện.

Còn nếu thấy được, vậy chỉ cần tìm hạng S tất cả các anh hùng. Nếu xếp hạng vẫn như trong ký ức không đổi, hẳn là cốt truyện đã bắt đầu.

“Mong là hiệu quả đi...”

“Khẩn cấp thông báo! Z thành phố trên quảng trường xuất hiện con bò quái nhân, nguy hiểm đẳng cấp: Wolf level, nhắc nhở chung quanh phạm vi gần người dân nhanh chóng ẩn núp, chúng ta sẽ sớm thông báo vùng phụ cận anh hùng tiến hành giải quyết!”

“Nhắc lại lần nữa, Z thành phố trên quảng trường xuất hiện con bò quái nhân, nguy hiểm đẳng cấp: Wolf level, nhắc nhở chung quanh phạm vi gần người dân nhanh chóng ẩn núp, chúng ta sẽ sớm thông báo vùng phụ cận anh hùng tiến hành giải quyết!”

Kiri lập tức ngẩng đầu, nhìn phía gắn đài radio phát ra âm thanh.

Như vậy là... Anh Hùng hiệp hội đã sớm xuất hiện ở thời điểm hiện tại.

Nhưng mà, con bò quái nhân? Wolf level?

Đài radio đã sớm đối với mọi người tiến hành cảnh báo, cho nên chưa đầy một phút sau, trên quảng trường không còn một bóng người, nếu trừ Kiri ra mà nói. Mặc dù như vậy, hắn cũng không có thấy bóng dáng quái nhân đâu cả.

“Vậy, có lẽ phải để cho anh hùng đến giải quyết rồi...” Kiri đã xem qua Manga cùng Anime phim kịch, biết rõ với hắn hiện tại sức phàm thân suy cường độ lực lượng, đối mặt với Wolf level quái nhân, hiển nhiên là múa rìu qua mắt thợ, tỷ lệ đánh giết thành công chưa tới 10%, căn bản mặt đối mặt không có cách nào giải quyết.

Kiri không muốn tìm đường chết dễ dàng như vậy.

“Cứ như thế đi.”

Trong lòng quyết định, hắn bắt đầu mở một cuộc nguy hiểm trốn thoát hành trình. Tính toán, dựa sát theo lối mòn con phố, thì rất dễ dàng tránh ra khỏi tầm mắt của quái nhân, thoát đi cái này quảng trường.

“....” Đường đi về sau rất thuận lợi, tựa hồ không có trong chính hắn như vậy tưởng tượng nguy hiểm.

Tuy nhiên, Kiri vẫn như cũ trợn thật to đôi mắt, phòng cháy luôn luôn hơn chữa cháy, một giây trước còn ở đây, ai biết được một giây sau thân liền hóa tro, vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới, tồn tại cùng với cát bụi?

... Đi qua tận ba cây số về sau, rốt cuộc Kiri cũng âm thầm thở nhẹ một hơi.

Này đoạn đường khoảng cách, chắc mình sẽ an toàn rồi chứ? Dù sao cách quảng trường tận ba ki-lô-mét, Wolf level cho dù toàn lực chạy, cũng mất một đoạn nhỏ thời gian.

“...!” Bỗng nhiên Kiri giật mình, nhìn trước mắt không quá xa đường phố, phía bên phải đó, một cái cao hơn 2m khổng lồ thân thể đứng tại chính giữa con phố, trên đầu mơ hồ thấy được thật to sừng đôi sừng, cường tráng cánh tay không ngừng phá hủy trên đường xung quanh vật cản, hướng về phía bị dồn ép cuối góc một nam một nữ, từ từ đi tới.

Thình lình vị đó, chính là Wolf level con bò quái nhân!

Mà còn lại bị dồn ép hai người, chắc là cặp đôi mới quen biết nam nữ.

“Đúng là, đời không như mơ ư?” Kiri đột nhiên có xung động muốn chửi thề một tiếng, trong lòng vô cùng lưỡng lự có hay không ra tay cứu giúp này đáng thương cặp đôi nam nữ. 30 giây sau, nếu không làm bất cứ hành động gì, hai cái nho nhoi sinh mệnh lập tức sẽ dập tắt.

Rốt cuộc cứu, hay vẫn là không cứu?

Đây là một cái vô cùng khó khăn lựa chọn, giống như lúc trước “con tim hay lý trí” vấn đề vậy. Chính mình không phải cái gì mạnh mẽ cường giả, cũng không phải là Saitama nhân vật chính nhất quyền tất sát cái kia kinh khủng sức mạnh, hiện tại hắn chẳng qua chỉ là chưa đầy 30 tuổi, khỏe mạnh hơn bình thường một chút nam tử mà thôi.

Thực lực bây giờ đương đầu mà nói, không chết, thì cũng phải bỏ ra thật lớn đại giới.

Nếu không cứu, vậy chính mình sẽ một thân yên ổn thoát ra khỏi chỗ này.

Nhưng... cặp đôi kia liền sẽ chết trong tay con bò quái nhân.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Thời gian đang vô tình trôi đi...

“Đáng chết! Chẳng lẽ là kiếp trước tử vong bóng ma để lại?” Kiri hít thật sâu, trong lòng tự hỏi, bất tri bất giác run rẩy nắm chặt lại tay, móng đâm thật sâu vào da thịt. Đỏ tươi huyết dịch chậm rãi chảy ra, đau đớn cảm giác để cho hắn đầu óc càng ngày càng thanh tỉnh.

Một lần nữa, trời rốt cuộc cho hắn một cơ hội sống nữa để làm gì?

Lúc này, Kiri tựa hồ có một tia ngộ ra.

“Sống, để hoàn thành chính mình nội tâm khát vọng.

Sống, để chết không có gì hối tiếc.”

Đúng vậy, nếu cứ như vậy bỏ qua, thì hắn cả đời sẽ để lại không thể xóa đi mờ hối hận vết nhơ.

Chẳng phải lúc trước mình xem (One Punch Man) thời điểm, hắn đều một lòng hướng tới “cường đại anh hùng” bốn chữ này hay sao?

“Đúng vậy... Sống.”

Giờ khắc này, Kiri kiên định ý niệm của chính mình.

Để hoàn thành trời giao cho hắn cơ hội, liền điên cuồng một lần này đi!

Cho dù đây có thể là lần cuối cùng, nhưng chết vì thỏa mãn, tựa hồ cũng là một kiện không tệ sự tình. Chí ít hắn hoàn thành được trong lòng khát khao đã lâu hy vọng.

Trái tim, tựa hồ đang cháy bỏng một lần nữa.