Chương 5: Tìm kiếm đồng minh

Hồng Bàng Lập Quốc Ký

Chương 5: Tìm kiếm đồng minh

Với Hoàng Anh Kiệt, việc chỉ huy luyện binh không phải là quá gấp rút nữa vì cậu đã tranh thủ được thêm chút ít thời gian cho phe mình bằng việc nhường nhịn đối phương một chút thóc lúa. Nhưng cái khiến cậu phải quan tâm là liệu những người này sẽ phản ứng ra sao trước những hi sinh và mất mát xảy ra khi trận đánh bắt đầu. Đội quân của Đăm Pan không phải một lũ cừu, họ đã quen đánh nhau, ít nhất cũng là một đàn sói, mà Dăm Pan càng là một con sư tử mạnh mẽ. Trong khi đó, tuy những người ở đây đã quen với những bài tập cơ bản của người lính: đâm giáo, chém ngang đao, đâm thẳng đảo, giơ khiên đỡ tên,... nhưng gặp thực chiến thì sao, nghe tiếng bạn mình rên rỉ vì vết thương, máu người bắn lên mặt, ai có thể chắc họ sẽ chịu được.

- Ta phải chuẩn bị đánh sớm!- Kiệt tuyên bố như vậy trong một cuộc tập luyện.

- Nhưng chính cháu nói rằng chúng ta vẫn chưa chuẩn bị gì mà?

- Ta phải đánh những trận nhỏ, cốt để mọi người làm quen với chiến trận, đồng thời quen với việc hành quân đánh tập kích trong rừng- địa bàn của người Thượng. Nếu không thể làm quen với một cuộc chiến sớm thì khi ra trận đánh thực sự, nơi mà chỉ cần một cú quật vòi của con voi cũng khiến vài người bị đánh bay, mọi người chẳng vãi ra quần đợi chết đấy chứ.

Cuộc hành quân được chuẩn bị cấp tốc. Lương thực chủ yếu gồm nước đun sôi để nguội làm sẵn, cùng với mì tôm khô- làm mì sợi rồi chiên qua dầu cho khô, để ăn khi đi đường mà không phải nhóm lửa, lại nhanh hơn làm bếp Hoàng Cầm nhiều. Rau thì kiếm rau dại- người dân nơi đây vốn cũng phải đi rừng nhiều nên cũng biết kiếm rau gì để ăn sống mà không sợ đau bụng.

Đo đây là một cuộc tập kích, thay vì điều hết những người đang tập huấn, chỉ cần những nhóm nhỏ 50 người là nhiều. Mục tiêu của đợt tấn công là gây rối hậu phương, làm địch hoang mang đồng thời làm quen với chiến trận. Mà nếu không may mắn hết một nửa lương thực trước khi tới được các bản làng của Đăm Pan, thì nhiệm vụ của họ chuyển sang vẽ bản đồ trinh sát, đồng thời để lại lính thu thêm thông tin tình báo, biết mình biết người, trăm trận không sợ thua.

Hoàng Anh Kiệt tự mình dẫn một đoàn, hướng đi chính là vòng một vòng lớn, đi tới những làng bản ở phía nam của người Thượng. Cậu định tới xin viện binh, hoặc ít nhất cũng phải khiến họ đứng ngoài cuộc chiến. Cuộc hành quân diễn ra khá vất vả- một ngày đoàn quân phải đi tới hơn 20 km đường núi, lại còn phải vẽ địa đồ, đào một số hầm hào để trú ẩn- nếu chẳng may những người Thượng kia đã bị Đăm Pan khuất phục mà đánh họ, họ sẽ có thể quay lại để lấy nơi vừa đào làm căn cứ chiến đấu, tổ chức lại lực lượng mà phá vây.

Nhưng chính vì đã xác định là phải mất nhiều thời gian, họ không phải ăn mì tôm khô như những người kia, mà thay vào đó, họ làm bếp Hoàng Cầm để nấu ăn- ăn chín, uống sôi, tắm nước nóng- thật là những thú vui xa xỉ cho một cuộc hành quân.

Ngày thứ 20, sau khi đã đi một quãng đường vòng rất xa và hoang vu không một bóng người, họ nhìn thấy những dấu hiệu đầu tiên của sự sống. Những cột khói bốc lên cao, có lẽ là dấu hiệu rằng có người đang nấu bếp.

Hoàng Văn Khá, em họ của Kiệt, đồng thời là phó chỉ huy được cho đi kiểm tra thử. Hoàng Văn Khá có biệt danh là con khỉ nhỏ, vì vóc dáng không cao to- dù đã 22 tuổi nhưng chỉ có trên dưới 1m 5, lại trèo cây thoăn thoắt khỉ. Ngày bé, cậu ta hay leo lên cây hái dừa để uống nước dừa mảnh. Khá nhanh chóng phi thân lên một cái cây cao gần chỗ bốc khói, và từ đây, cậu nhìn được toàn cảnh bên dưới.

- Không phải nấu ăn đâu!- Khá tụt nhanh xuống gốc cây, rồi quay lại báo với Kiệt- Chúng nó đang cướp bóc trong bản kia. Chưa biết có phải là bọn Đăm Pao không, nhưng cũng ác lắm, đàn bà cũng bị đánh không thương tiếc, trẻ em đang bị dồn lại một chỗ.

- Tịnh quan kì biến. - Kiệt nói, và sau một hồi không thấy ai làm gì, cậu phải nói thêm- Tức là ngồi yên xem mọi việc xảy ra, nhưng trước tiên phải kiếm chỗ ngồi xem cái đã. Dẫn đường đi.

- À, em xin lỗi.- Khá vội dẫn mọi người lên đường, còn cách bản người Thượng chừng 50 m, mọi người dừng lại. Ở vị trí này, cần đánh thì có thừa xung lực, cần rút thì có đủ khoảng cách.

Tình hình bên trong ngôi bản rất lộn xộn, nhiều người cố phản kháng, nhưng bị những cây giáo sắc bén chĩa vào nên không thể làm gì hơn. Ở giữa bản, một gã người Thượng to cao vạm vỡ mạnh tay đánh vào mặt một người phụ nữ đang có mang, tay ôm một đứa bé khác. Gã liên tục quát to, dường như muốn tìm kiếm thứ gì đấy.

- Tũn! Mày biết tiếng Thượng, nghe được gì thì dịch nấy!- Kiệt ra lệnh

Tũn là thông ngôn của cả bọn, có nhiệm vụ nói chuyện với người Thượng, giải thích cho họ hiểu mục đích của cả đoàn. Bây giờ, nó bắt đầu căng tai mà nghe cuộc thẩm vấn.

- Chồng mày đâu, con kia! Có tin ông đánh chết mày không hả? Chồng mày, thằng K’ Tun đâu rồi. Á à, con này cứng đầu nhỉ, lôi thằng con của nó ra.

Bất chấp nỗ lực của người mẹ, bọn đàn ông cuối cùng cũng giằng được đứa trẻ ra. Họ lấy một thanh gỗ lớn đang cháy, chét một thứ nhựa cây lên người thằng nhỏ.

- Tao hỏi lần cuối, chồng...

- Dịch cái mẹ gì nữa, vào vị trí chiến đấu đi.- Kiệt vỗ mạnh vào đầu thằng Tũn- cháu họ cậu.

Cả đội vội trang bị đồ chiến đâu, trong đó có 20 cung thủ lấy trường cung, , 30 người còn lại là bộ binh, có cung ngắn, đoản đao và khiên, mặc giáp da. Mất chừng 10 giây, mọi người đã sẵn sàng chiến đấu. Do Kiệt còn bé quá, mọi người định để cậu được ở lại chỗ đám cung thủ, còn Khá và Tún bắt đầu nhẹ nhàng chạy lại chỗ ngôi làng. Song Kiệt nhanh chóng rút khẩu súng lục ra, tuyên bố thẳng thừng là sẽ xông lên, bất chấp tất cả.

Lúc này, gã người Thượng đang tra hỏi người đàn bà tỏ ra giận giữ, hắn giật cây củi, gí mạnh vào người đứa nhóc. Củi vừa chạm vào đống nhựa, ngọn lửa bùng lên, song từ trên cao, một loạt tên được bắn thẳng xuống khiến những gã hung ác ngã nhanh xuống đất, quân của Khá nhanh chóng nhảy vọt vào trong bản, vung đao chém giết.

Một trận đánh bất ngờ, khiến mọi người ai cũng ngớ ra. Chỉ tới khi Kiệt lao tới dùng áo của mình dập lửa cho đứa trẻ đang bị thiêu sống, mọi người trong làng ồ lên giận dữ. Họ bắt đầu đánh bọn giặc, cùng với người của Kiệt bắt sống đám này.

Gã chỉ huy, người định thiêu sống cậu nhóc đã nhảy vọt tới chỗ Kiệt, toan làm gỏi cậu nhóc, xong Tũn từ đâu nhảy tới solo với gã. Đừng nghĩ Tũn chỉ là thông ngôn mà coi thường. Thực ra bọn thông ngôn mới là đứa có võ nhất đội- vì nếu chẳng may chúng nó bị yêu cầu phải gặp mặt trực tiếp trưởng bản, lại bị phục kích thì phải biết võ mà trốn ra chứ.

Sở trường của Tũn là cặp song đao dài chừng 40 cm. Với vũ khí, nhất thốn trường, nhất thốn cường, nhất tấc đoản, nhất tấc hiểm. Tức là vũ khí càng dài càng có sức mạnh, song vũ khí ngắn lại thì lại có thể tạo ra những cú ra đòn hiểm hóc.

Cặp song đao trên tay của Tũn kề mạnh lên lưỡi giáo, rồi rọc nhanh một cái xuống theo thân giáo. Cú rọc quá nhanh quá hiểm cắt phăng 4 ngón tay của gã người Thượng, song y càng hăng máu, lật mạnh ngọn giáo đâm tới, buộc Tũn phải lùi bước. Nhưng mà tránh vỏ dưa, gặp lựu đạn, khẩu súng mà Kiệt được mẹ tặng bấy lâu chưa bắn người, ăn chay không quen được.

- Đoàng!- Tiếng súng nổ như sấm đánh xuống khiến đám người Thượng, cả dân bản lẫn bọn tấn công đều hoảng sợ nhìn trời, còn phe Anh Kiệt thì vì đã biết nên chẳng sợ gì. Nhân lúc đối phương sơ xuất, họ ra tay đánh gục hết, bắt sống cả bọn.

Gã chỉ huy bị bắn lòi ruột, nằm lăn quay ra, Kiệt bảo Tũn cho hắn cái chặt đầu ân huệ, tranh đau đớn. Chặt đầu hắn xong, Kiệt mới quay lại nhìn cậu bé mình vừa cứu. Người mẹ định chạy tới ôm con, nhưng mà Kiệt đã bảo Tũn phải giải thích cho cô ta hiểu rằng nếu đến ôm con sẽ làm đứa con chết nhanh hơn. Cậu một mặt lệnh cho Khá tổ chức trông coi tù binh, bảo Tún đem người giúp dân làng ổn định chỗ ở, còn cậu thì chữa cho cậu nhóc kia.

Bị bỏng độ hai, một số lớp da bị cháy, phải dùng nước sạch làm nguội. Sau đó, dùng vải sạch sẵn có để bọc lại, tránh bị nhiễm trùng. Rồi cậu dặn người mẹ đầy đủ những việc phải làm để tránh làm vết thương thêm nặng, vì thời này chưa có kháng sinh.

Chừng hơn một giờ sau, một toán người Thượng khác, tay cầm vũ khí lăm lăm tiến vào làng. Khá vội tổ chức quân đội phòng thủ, sẵn sàng đánh trả nếu bị tấn công trước- vì chưa rõ đây là đàn ông trong làng đang ở xa quay lại cứu làng hay một toán địch khác. May sao, đây là những người đàn ông trong làng.

Gặp lại nhau, mọi người mừng mừng tủi tủi, nhìn cảnh làng bị phá, người bị giết, nhất là khi thấy đứa bé con bị thương nặng vì lửa, họ thấy biết ơn người của Kiệt lắm. K’ Tun, người thanh niên mạnh nhất làng, chiến binh nổi trội nhất và cũng là một người cha đã thay mặt cả làng cảm ơn Kiệt. Họ cũng xin lỗi vì lúc này làng bị phá ghê quá, nếu không sẽ mở tiệc cảm ơn.

- Lệnh cho người của ta lấy lương thực ra đi!- Kiệt nói

- Thế thì...

- Họ làm gì còn đồ ăn nữa. Đây là cơ hội tốt nhất đấy.- Tũn cũng đồng ý.