Chương 3: Rắn...Tại Sao Lại Là Rắn.

Thiên Đế Loạn Vạn Giới

Chương 3: Rắn...Tại Sao Lại Là Rắn.

Một tháng sau.

Lâm Thiên vừa tỉnh lại liền được Vận nhi truyền lại vô số thông tin mà nàng tìm hiểu được trong thời gian qua. Hắn vì lượng lớn thông tin này mà nhịn đau đầu suốt cả một ngày dài.

Đến khi cảm giác đầu hắn hết đau cùng thông tin cũng được lưu lại trong trí não, hắn mới đổ mồ hôi kiêu gọi.

" Vận nhi."

Vận nhi trong đầu hắn lặp tức đáp lại.

"Có gì sao chủ nhân."

Lâm Thiên hỏi:

"Ta rất muốn biết tình trạng hiện tại của ta, không biết ngươi có thể làm được không."

Hắn cười khổ nói với nàng. Trong lòng hắn cũng khó hiểu vì sau khi vừa thức tỉnh lại cảm giác rất lơ ngơ, đại não như vừa bị chấn động xong. Hắn lại nhìn không gian xung quanh mới phát hiện bản thân đang ở một nơi như bao bởi một quả trứng khổng lồ trắng tinh bao bộc lấy.

"Có khi nào là trứng rồng không."

Lâm Thiên kinh ngạc giật mình, hắn còn chưa kịp nghe Vận nhi trả lời đã hiếu động dùng sức phá nát quả trứng lớp vỏ. Ngay lúc hắn vừa bước..à không, bò ra khỏi quả trứng khổng lồ, hắn nhìn cái vỏ trứng cùng cảnh vật xung quang thì mới phát hiện một sự thật là quả trứng không lớn cũng chỉ là kích cỡ một quả trứng gà thôi, đơn thuần do chính hắn quá nhỏ mà gây nên ảo giác.

Cùng vừa lúc hắn đang mộng bức vì sao Dị Giới lại to lớn bất thường như vậy thì lúc này Vận nhi âm thanh cũng xuất hiện.

"Hệ thống đã số liệu hóa thông tin của ký chủ, mời người xem bản thông tin."

Lâm Thiên cảm giác không lành trong lòng, hắn chậm chạm như máy móc bấm lên khung hình ảnh giả lập do siêu trí năng Vận nhi tạo thành trước mặt. Sau đó sự thật phơi bầy.

" A… trời dụ. "

" Sao ta lại hóa thành một con rắn con thế này."

Bản thông tin:

Tên: Lâm Thiên.

Biệt hiệu: chưa có.

Chủng tộc: Thuần chủng Hoàng Kim Mãng. Có tiến hóa tối cao thành Quang Minh Thần Long.

Giai đoạn: Ấu Xà.

Tiềm lực: Vô Hạn.

Thiên phú:

-Vô Hạn Thể Lực: Sức khỏe vô bờ bến. Trừ khi tinh thần toàn bộ tiêu hao, không thì mãi mãi hoạt động, tự động hồi phục sức khỏe mà không cần hấp thu năng lượng nào khác.

-Thiên Tài Thiên Phú: Có thể học tất cả các loại năng lượng tất cả các thế giới khác nhau, sau đó lại hóa thành một loại năng lượng đồng nhất để sử dụng. Có thể cộng minh.

-Vô Hạn Tuổi Thọ: tuổi thọ không giới hạn, dừng phát triển mãi mãi khi 16 tuổi.

-Vô Hạn Thôn Phệ: có thể thôn phệ huyết mạch, thiên phú, thể chất...từ hấp thụ vào bản thân huyết mạch, thiên phú, thể chất...có thể chọn lọc hướng tiến hóa cho các bộ phận hấp thu hoặc có thể chọn hấp thu số lượng nhất định khả năng mà mình mong muốn.

Vũ Trang:

-Thánh Ước Thư: Siêu Cấp SSS cấp vật phẩm bị phong ấn. Mang theo khả năng khế ước, chữa trị.

-Nghịch Thiên Lục Đạo Kiếm: Siêu Cấp SSS vật phẩm bị phong ấn. Mang theo Lục Thức Kiếm Nhất Kiếm Diệt Nhân.

-Hư Vô Đỉnh: Siêu Cấp SSS vật phẩm bị phong ấn. Mang theo khả năng do bị phong ấn biến thành có thể luyện hóa sinh vật thành năng lượng đan. Bản thân mang theo một ngọn Hư Vô Chi Hỏa ký chủ chỉ có thể điều khiển trong 1 phút giới hạn là 1 tuần. Mang theo không gian 50 mét khối.

Thực lực: … (p/s: Yếu đến mức không có phân chia.)

..........................

Lâm Thiên ngơ ngác nhìn thông tin, sau đó lại chú ít đến ảnh đại diện bản thân là một con rắn màu vàng, dài chưa đến 12 cm nho nhỏ ngay cả ‘tiểu huynh đệ’ kiếp trước của hắn cũng không bằng, nói gì đến Rồng với chả Phượng.

"Vận nhi, thế quái nào lại thành con rắn...ta nhớ ta chọn con Rồng mà, dù thấp nhất huyết mạch ít nhất cũng là giao long ấy mà. Tại sao lại là con rắn con."

Vận nhi nhìn hắn khuôn mặt méo mó thì cũng trả lời lanh lẹ.

"Chủ nhân nhầm gì á. Theo một hệ liệt tiến hóa thì Rắn tiến hóa Giao Long kế mới là Chân Long, ký chủ bây giờ là thuần chủng là rắn là đúng rồi á."

Lâm Thiên bây giờ cảm giác nước mắt sắp rơi, hắn quả thật chưa từng liên tưởng đến vậy. Có điều hắn nhớ lại thì nàng nói cũng đúng. Giao Long thì vẫn là do rắn tiến hóa mà thành nên nói một cách nào đó thì Rắn mới là huyết mạch thấp nhất của loài Rồng rồi. Hắn không phải không biết nhưng mà không muốn chấp nhận mà thôi.

"Ài, thôi...nói gì cũng muộn rồi, giờ là ta cần biết thêm thông tin nào."

Hắn thần kinh của một siêu cấp bán trạch nam lập tức phát huy, sự bình tĩnh cũng xuất hiện trên mặt hắn, đó cũng là tượng trưng cho việc hắn chấp nhận thực tại. Hơn nữa trong lòng hắn vẫn biết sau này Long vẫn có thể hóa hình người nên thật ra cũng không quá lo lắng.

Vận nhi ngay lập tức nghiêm túc. Nàng đột nhiên từ trong đầu hắn bây ra hóa thành một chấm sáng nhỏ như một tiểu tinh linh bay giữa không trung. Nàng nhìn hắn chắm chú nói.

"Chủ nhân nên tìm nơi kín đáo hơn, đây là Vấn Thiên Sâm Lâm. Nơi này là một trong ba đại sâm lâm lớn nhất đại lục này. Chúng ta mặc dù đang ở vùng ngoài rìa Vấn Thiên Sâm Lâm rất ít ma thú cấp cao qua lại. Nhưng mà lại có rất nhiều ma thú cấp thấp sinh tồn ở khu vực đây, dưới thực lực bằng không của ngài hiện bây giờ, tùy tiện vài chích mãnh thú cũng đủ giết chết ngài huống chi ma thú còn mạnh mẽ hơn mãnh thú."

Lâm Thiên đổ mồ hôi lạnh, nhìn xung quanh rừng rậm toàn cổ thụ cao to chọc trời mà bắt đầu cảnh giác lên. Hắn nhìn Vận nhi gắp rút trả lời.

"Muội nói đúng đấy, bây giờ ta phải tim nơi ẩn nấp cái đã."

Hắn trường ra lớp vỏ trứng bể, bò qua các tán cây nhỏ. Hắn dễ nhàng tìm được một hốc đá nho nhỏ vừa đủ che thân của hắn. Lâm Thiên vui mừng bò vào khe thở dưới tản đá, ngay lúc này Vận nhi hóa thành đóm sáng kinh hãi thất thanh hét lên.

"Cẩn thận, đó là Chuột Tinh."

Lâm Thiên vừa nghe nàng hét liền lập tức phát hiện hang đá nhỏ dùng tốc độ cực nhanh khép lại, hai hàng răng nang sắc bén lộ ra như đinh thiết bóng loáng.

Thật may hắn chỉ vừa mới tiếp cận đưa đầu vào 1 cm với lại Vận nhi cảnh báo đúng lúc, hắn vẫn kịp rút đầu lại trong khoảng một phần chục giây đó.

" Phập."

Ngay lúc này hắn dùng toàn bộ sức bò đi ra xa xa, lại nhìn đến cái hang lúc nãy đã hóa thành một cự đại con chuột lang (so với rắn nhỏ). Hắn sợ hãi mồ hôi như mưa.

Lúc này Chuột Tinh không cho hắn cơ hội thở dốc định thần biết bản thân lộ tẩy nó dùng tốc độ cực nhanh phóng lại hắn sau đó lại há cái mồm thối cực to của mình ra cắn lên đầu hắn. Lâm Thiên theo bản năng muốn lùi ra sao liền phát hiện bản thân quên mất một thứ.

"Á, ta tại sao phải chạy …"

Lâm Thiên lúc nguy hiểm này chẳng những không sợ hãi mà còn cảm giác hưng phấn từ trong huyết mạch.

Vận nhi từ trên không thầm nhắc hắn.

"Rồng là một loài sinh vật cao ngạo thà chết chứ không chạy trận bởi đó là kiêu ngạo của bọn chúng."

"Ký chủ hiện tại mà Hoàng Kim Xà thuần chủng con non. Thân ngài mang theo khả năng thể chất cùng ma thú bình thường chỉ hơn không kém, nọc độc của ngài thì càng là nguy hiểm chết người. Một nhát cắn của ngài hiện tại có thể so với mười đầu Hổ Mang Xà ở thế giới kia của ngài...Vậy, tại sao ngài phải sợ một con chuột chỉ cần một nhát cắn là giải quyết."

Lâm Thiên nghe nàng nói bổng đầu thoáng quang minh đi. Trong giây phút còn không đến ba giây là cự đại chuột lang có thể tấn công được hắn, hắn quyết định quay đầu lại đáp trả.

"Đù ma ma, cùng lắm là chết thôi...ca cũng đâu sợ một con chuột được, sao này sao dám ngẩn mặt nhìn mấy con rắn họ hàng lấy chuột làm thức ăn khác."