Chương 10: Kịch chiến

Kiếm Đạo Độc Tôn Edit

Chương 10: Kịch chiến

Cất chiếc hộp ngọc đựng nhện vương thảo vào ngực áo, Lưu Đào nhìn ra xa cao giọng nói:

- Tại hạ đệ tử Kim Quang Môn Lưu Đào, người đến kính xin hiện thân.

- Ha ha, Kim Quang Môn, là tiểu môn phái bất nhập lưu đó hả?

Bụi cỏ kêu lên xào xạc, từ trong rừng, bước ra một đám đại hán, tên cầm đầu tướng mạo xấu xí, xương đầu đã bị người ta cắt non nửa, chỉ còn lại hai phần ba, vô cùng đáng sợ.

- Chó má.

Vương Hải Xuyên giận dữ.

Người đàn ông xấu xí liếc ngang, hung quang bốn phía, sát khí lành lạnh.

Lưu Đào biết chúng không phải kẻ thiện lương, đám người này tám mươi phần trăm là một nhóm thổ phỉ kết bè kết đảng, sắc mặt nhất thời trở nên khó coi, nói:

- Không biết có gì chỉ giáo.

- Ha ha, gần đây tình hình kinh tế có chút eo hẹp, nếu như các ngươi nguyện hiếu kính thì tốt biết mấy.

Lưu Đào nhíu mày,

- Bọn ta trên người không có nhiều bạc, nhưng có thể chia nguyên liệu yêu thú cho các ngươi, có lẽ cũng đáng vài ngàn lạng bạc!

Hắn không nhìn thấu nội khí tu vi đối phương, nếu như không có gì bất ngờ, chí ít cũng đến Luyện Khí Cảnh tấng thứ mười, nếu như phát sinh chiến đấu, trừ hắn ra, mấy sư đệ sư muội khác lành ít dữ nhiều, cho dù là Tử Ngọc cũng vậy.

Người đàn ông xấu xí chửi ầm lên:

- Các ngươi nghĩ bọn ta là ăn xin à, mấy ngàn lạng bạc mà muốn qua mắt chúng ta, bây giờ cho các ngươi một sự lựa chọn, để lại nhện vương thảo rồi đi, đúng rồi, tiểu cô nương kia ở lại, vừa hay giúp ta hạ hỏa.

Lời này vừa nói ra, cả đám đại hán lập tức bật cười.

Diêu Tinh sắc mặt tái xanh, cắn chặt môi dưới.

Lưu Đào sầm nét mặt, kiềm chế lửa giận, nói:

- Các hạ nói đùa sao!

- Ai đùa với ngươi, ta đếm đến mười, nếu như các ngươi không ngoan ngoãn hành sự, đừng trách ta ra tay độc ác.

Người đàn ông xấu xí giơ tay nắm chặt chuôi đao sau lưng.

Vương Hải Xuyên mặt đỏ bừng bừng,

- Muốn đánh thì đánh, phí lời làm gì.

Người đàn ông xấu xí cười khẩy, nói:

- Không phải ta xem thường các ngươi, nếu như đánh thật, các ngươi cũng không chạy được, đương nhiên, bây giờ vẫn còn cơ hội, một, hai...

Lưu Đào thu nụ cười, lạnh giọng nói:

- Các hạ thực sự muốn làm khó dễ chúng ta.

- Năm, sáu, bảy...

Người đàn ông xấu xí không trả lời, nhìn mọi người như nhìn một đống xác chết.

Tử Ngọc và Lưu Đào nhìn nhau, hiểu ra ý tứ trong mắt đối phương.

- Chín! Giết hết chúng cho ta.

Vừa dứt lời, người đàn ông xấu xí lập tức rút đại đao, lăng không nhảy lên phát động công kích.

Mọi người cứ nghĩ hắn đếm đến mười mới xuất thủ, kì thực đây là thủ đoạn của bọn hắn, như thế sẽ khiến đối phương nổi giận, khiến đối phương không kịp trở tay, người đàn ông xấu xí tên thật là Ma Ngũ, từ thành phố khác lưu vong tới giang hồ ác đồ, từng làm hộ vệ cho một gia tộc nhỏ họ Vương, sau đó thèm thuồng nhan sắc tiểu thư Vương gia, một là không làm, đã làm là làm cho xong, tranh thủ lúc trời tối, nhục sát đối phương, thủ đoạn tàn nhẫn vô cùng.

Bọn Lưu Đào Vương Hải Xuyên đều bị hù dọa, chỉ có Tử Ngọc sớm đã chuẩn bị, không phải kinh nghiệm giang hồ của hắn phong phú, mà hắn căn bản không có kinh nghiệm giang hồ, chỉ vì linh hồn lực cường đại, có thể phát hiện ra mưu kế bên trong từng cử động nhỏ của Ma Ngũ.

Nội khí thôi động đến cực điểm, Tử Ngọc thân thể hơi nghiêng, hai tay nắm chặt chuôi kiếm, dùng Hành Vân Kiếm Phát chiêu thứ tám "Hành Vân Lưu Thủy".

Ma Ngũ sững người, vốn cứ tưởng lấy hữu tâm đối vô tâm, ai ngờ lại là hữu tâm gặp hữu tâm, cuối cùng thành hắn trở tay không kịp.

Như điện quang hỏa thạch, Ma Ngũ đao phong hơi nghiêng, ma sát với Tinh Cương Kiếm của Tử Ngọc.

- Keng! Phốc phốc!

Hỏa tinh văng khắp nơi, thắt lưng Ma Ngũ bị lưỡi kiếm cắt một đường, từng tia máu tươi trào ra, chỉ là một chút ngoại thương.

Mọi người không dám tin vào mắt mình, một võ giả Luyện Khí Cảnh tầng thứ sáu chỉ cần một kiếm đã đả thương một võ giả Luyện Khí Cảnh tầng thứ mười, đúng là gặp quỷ.

Hắn không biết bản thân Tử Ngọc cũng đang thầm kêu đáng tiếc, nếu như lúc nãy phản ứng của Ma Ngũ chậm hơn một chút, một kiếm của hắn tuyệt đối tạo ra trọng thương, lùi thêm chút nữa, nếu như đối phương công kích lực kém hơn một chút, đao phong không thể đánh bật được công kích lực của hắn, vết kiếm cũng có thể sâu một tấc, đây chính là lực sát thương của Hành Vân Kiếm Pháp luyện tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh, không phải cứ võ kỹ phẩm cấp cao mới có thể đả thương người khác.

- Võ giả Luyện Khí Cảnh tầng thứ mười quả nhiên không thể coi thường.

Một kiếm không có hiệu quả, Tử Ngọc tung tiếp kiếm thứ hai, Hành Vân Kiếm Pháp chiêu thứ chín "Dạ Quang Động".

Trong chốc lát, kiếm quang u ám như nước tràn ngập, giống như không khí không còn là không khí nữa, mà là một đầm nước tối đen, sâu khó đoán. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

- Đáng chết, cảnh giới kiếm pháp của tên tiểu tử này cao như vậy sao.

Da đầu Ma Ngũ tê rần, mắt lộ vẻ liều lĩnh, đại đao mang thế phá không, nhanh như chớp chém xuống trung tâm kiếm quang như nước hòng phá hủy kiếm thế đối phương, nếu không cục diện sẽ trở nên bất lợi cho hắn.

Vù!

Một đòn đầy bạo lực giáng xuống, Ma Ngũ thất sắc, hai chân đạp mạnh xuống đất, vội vàng lùi về phía sau.

Tử Ngọc tựa hồ đã đoán ra cục diện, bước bộ nhanh như tên bắn, kiếm thế trong tay chợt biến, bay ngược trở lại tạo thành một hình vòng cung xinh đẹp, chính là Cô Phong Thập Tam Kiếm hiểm ác.

Ma Ngũ mắt hiện hung quang, tay trái tràn ngập nội khí chụp vào kiếm phong, quát:

- Tiểu quỷ đáng chết, đi chết cho ta.

Ầm!

Võ giả Luyện Khí Cảnh tầng thứ mười không phải dễ giết, vòi rồng khí mãnh liệt cuốn theo tất cả nhẹ nhàng nhấc bổng thân thể Diệp Trần.

Ai ngờ Tử Ngọc như mất đi trọng lượng, bay bổng trên mặt đất, khí thế đột nhiên thay đổi, một lần nữa tiến đến như cao sơn sụp đổ, kiếm quang xinh đẹp nhẹ nhàng xuyên qua.

Xùy!

Mũi kiếm đâm qua cổ Ma Ngũ, xuyên ra sau gáy, gọn gàng linh hoạt.

Một người sắp trở thành võ giả Chân Ngưng Cảnh vậy mà bị Tử Ngọc một kiếm giết chết, nhẹ nhàng giống như uống trà ăn cơm, cũng khiến Tử Ngọc hiểu sơ bộ lực chiến đấu của mình đạt đến trình độ nào, quan trọng nhất là lực sát thương của Cô Phong Thập Tam Kiếm cường đại cỡ nào.

Vút kiếm vẩy hết vết máu bên trên, Tử Ngọc nỗ lực loại bỏ tạp niệm sau khi giết người, quay đầu nhìn quanh, phát hiện những người khác cũng đã lao vào đánh nhau, bảy tám người đàn ông hung hãn đang vây lấy năm người Lưu Đào phát xuất công kích, tiếng binh khí va chạm giống như âm thanh rang đậu, nối thành một mảng.

- Cút cho ta!

Lưu Đào tu vi cao nhất, hai tay bổ ra liên hoàn, chớp mắt đã đánh bật mấy người.

Nhưng có một người chỉ lùi ba bước, phần áo trên ngực rách toạc chứ không hề bị thương.

Lưu Đào đồng tử co lại:

- Hoành Luyện Công Phu!

Người này mặt vuông miệng rộng, thân cao hai mét, lưng hùm vai gấu, cơ ngực nhô lên như hai ngọn núi nhỏ, rắn như thép, thỉnh thoáng còn ánh lên sắc xanh đen, không hề giống nhân thể.

- Hắc hắc, ta công phu ta tu luyện là Thiết Bố Sam, cộng thêm mỗi ngày xoa bóp bằng rượu thuốc, sớm đã luyện thành mình đồng da sắt, chỉ cần nội khí bất tán, ngươi đánh bao nhiêu lần cũng không sao, đến đây!