Chương 49: Khởi đầu công cuộc

Hoang Hoá Luận Thuyết - Đêm Đen Vô Tận

Chương 49: Khởi đầu công cuộc

Chương 49: Khởi đầu công cuộc


Sáng hôm sau, như thường lệ, Lamm tỉnh dậy từ rất sớm, phấn khởi nhảy khỏi giường chuẩn bị cho một ngày mới, nhưng rồi sực nhớ ra việc tạm thời mình vẫn phải ở lại đây nên sự phấn khởi lập tức bị thay thế bởi gương mặt buồn nhè nhẹ. Chẳng qua là khi bất chợt nhìn thấy quả đầu trắng đang hiện diện nơi góc phòng, sự buồn bã của Lamm bị quét sạch sành sanh, khỏi phải nói cô bé mừng rỡ thế nào lúc trông thấy Dunkel. Thấy cô bé như vậy, cậu nhẹ nhàng xoa lên mái tóc nâu mềm mại dễ chịu của Laam, khó được mỉm cười một cách dịu dàng.

"Aric không có nói dối, anh thật sự trở lại..." Cảm nhận sự ấm áp do bàn tay Dunkel mang tới, với tâm trạng phấn chấn, Lamm thì thầm tự nói, hoàn toàn cho rằng lý do lấp liếm của Aric là thật mà lựa chọn quên đi thực tế rằng Dunkel trở lại rất muộn và chẳng hề mang về chút thức ăn nào. Aric ở một bên đứng nhìn bỉu môi, rõ ràng hắn mới là người chăm sóc con bé suốt thời gian qua, vậy mà chỉ vì không đẹp trai bằng tên tóc trắng bên kia mà con bé lại gạt phắt luôn mình đi, thói đời gì thế này, người thật là không thể so với người sao.

Hắn bực bội ngoảnh mặt đi, chạy sang ba đứa trẻ khác để tìm kiếm sự an ủi, tiếc là lũ trẻ chưa tỉnh ngủ, vẫn còn mơ mơ màng màng nên khi Aric vừa lấn tới chúng lập tức ư ư mấy tiếng khó chịu, kéo chăn trùm kín cả đầu, mặc kệ không thèm để ý tới hắn.

"Hự."

Đứng chết trân tại chỗ gần cả phút, Aric cảm thấy mình bị nội thương không nhẹ. Chợt hắn cảm thấy vạt áo sau lưng của mình bị kéo nhẹ vài cái, kèm theo đó là giọng nói có phần gấp gáp và kích động của Lamm.

"Aric! Aric! Nhìn nè!"

Nghe gọi, Aric ngoác miệng ra cười, quả nhiên cái tên đẹp mã đó đâu có hơn được tình cảm gia đình gắn kết suốt ngần áy thời gian.

"Lamm, em..."

Hắn vừa mới xoay người lại nói mấy chữ thì đã im bặc mà ngừng lại, là kinh ngạc không nói nổi ra lời. Trước mắt Aric lúc này là một cô bé dễ thương với mái tóc mềm mại bồng bềnh, là Lamm, điều này thì hắn có thể chắc chắn, ở chung với nhau lâu như vậy, cả mặt cũng không nhận dạng được thì đập đầu vào tường chết cho rồi. Nhưng Lamm bây giờ không hoàn toàn giống với Lamm mà Aric quen thuộc.

Mái tóc bồng bềnh vốn mang màu nâu sáng giờ lại thuần một sắc đen, đôi tai cừu và cặp sừng nhọn trên đầu cũng không còn nữa. Quan trọng nhất chính là đôi mắt sáng đen láy ẩn hiện bên dưới mái tóc dài che quá nửa mặt, là đen mà không phải tím.

"Lamm?"

Gọi tên cô bé với giọng điệu không chắc chắn lắm, Aric giơ tay sờ lên mái tóc vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ấy. Không phải ảo giác, sừng và tai thật sự không có.

"Ừ!"

Cô bé trước mặt hắn gật đầu thật mạnh tận hai lần, có thể nhìn ra được rằng cô bé cũng đang rất kích động. Đôi bàn tay đặt trước ngực vô thức siết lại, giữ chặt lấy vật đang nằm trong đó.

"Làm sao mà..."

Aric lầm bầm tự hỏi với giọng điệu run rẩy. Tuy chỉ là lầm bầm nhưng cũng vừa đủ để Lamm ngay sát đó nghe được hắn nói gì.

"Dunkelcho em đó." Cô bé vừa nói vừa giơ thứ mình vẫn giữ chặt nãy giờ ra trước mât Aric.

"Dunkel?" Aric ngoảnh mặt nhìn sang thiếu niên tóc trắng đang ngồi trong góc phòng, lúc này lại bắt đầu chạm chạm khắc với con dao kỳ lạ trên tay.

"Cũng phải, người có khả năng tạo ra mấy chuyện lạ thường nhất ở đây chỉ có tên đó thôi."

Nói rồi hắn cúi người xuống gần Lamm để nhìn vật trên tay cô bé cho rõ hơn. Đó là một thứ gì đấy hình thoi trông có vẻ giống một miếng vảy lớn màu đỏ cam, bên trên là chi chít những ký tự không rõ nghĩa được khắc tỉ mỉ theo một quy luật nào đó mà gắn không hiểu được.

Nếu Aric nhớ không nhầm thì đây là thứ mà tối qua tên tóc trắng nghịch suốt đêm cùng với con dao của hắn, ngay cả lúc này thì tên đó vẫn đang múa dao vù vù mà không thèm chớp mắt lấy một cái bên kia kìa, chẳng qua là thay vì cái vảy này thì đổi thành một cái vảy mới chưa khắc gì thôi.

"Cho anh mượn xem chút nào." Aric nhận chiếc vảy từ tay Lamm vừa định nhìn cho kỹ hơn nữa thì chuyện bất ngờ ngay lập tức xảy ra. Chiếc vảy vừa rời khỏi tay Lamm, mái tóc đen của cô bé liền biến trở lại thành màu nâu, sừng và tai xuất hiện trở lại, mắt cũng trở thành màu tím như cũ.

"Cái này..."

Ngây người trong chốc lát, Aric đưa chiếc vảy chạm vào Lamm, cô bé lại biến thành bộ dạng tóc đen, khi lấy ra thì trở về như cũ. Sau khi thử tới thử lui vài lần, cuối cùng, hắn hết nhìn chiếc vảy trên tay rồi lại nhìn sang Dunkel, hít sâu một hơi.

Chiếc vảy này hẳn là một vật phẩm ma thuật với chú ấn ngụy trang, Aric đã từng nhìn thấy nhiều loại chú ấn ngụy trang, cũng từng thử qua vài cái, nhưng tất cả những cái đó đều chỉ tạo ra một lớp ngụy trang dựa trên ảo giác quang học mà thôi, càng cao cấp thì ảo ảnh càng giống thật. Chẳng qua ảo ảnh suy cho cùng cũng chỉ là ảo ảnh, nó chỉ có thể đánh lừa được thị giác, nếu trực tiếp chạm vào hoặc sử dụng các khả năng khác ngoài thị giác như nhận dạng bằng sóng âm hay cảm nhận bằng tinh thần các kiểu thì nguy cơ bị lộ là rất cao.

Nhưng cái này thì khác, mức độ ngụy trang của nó gần như hoàn hảo, thậm chí có thể gọi là biến đổi, hoàn toàn không có nguy cơ bị lộ giống như ngụy trang bằng ảo ảnh. Bất tiện duy nhất là lấy ra khỏi người thì trạng thái ngụy trang sẽ mất, nhưng so với hiệu quả nó mang tới thì bất tiện này có thể xem là nhỏ bé không đáng kể.

Hơn hết là thứ này không cần dùng ma lực để kích hoạt, tình trạng luôn ở mức hoạt động, nghĩa là kể cả người có ma lực kém hay không có ma lực cũng có thể sử dụng.

Vậy nếu truyền ma lực vào thì thế nào?

Vừa nghĩ tới vấn đề này, Aric đã vội đẩy nó ra khỏi đầu. Chuyện tối qua vẫn còn rõ mồn một trong đầu hắn đây, làm bậy làm bạ tự tiện truyền ma lực chưa biết chừng sẽ khiến cả mình lẫn Lamm bị thương.

Tuy Aric không rõ nguyên liệu dùng để chế tạo vật phẩm ma thuật này là gì, nhưng bằng vào cảm giác mà nó mang tới khi chạm vào thì chắc không phải là hàng kém chất lượng. Một vật phẩm như thế này nếu có mặt trên thị trường thì kiểu gì cũng có giá trên trời, nếu mà là chợ đen thì còn cao hơn nữa.

Vậy mà cái tên kia chỉ cần một đêm để hoàn thành nó?

Gọi là quái vật quả không sai mà.

Ban đầu, việc Aric nói với Dunkel về vấn đề thay đổi hiện trạng của Á Nhân vốn chỉ là kết quả của việc kích động nhất thời, sau khi mất cả đêm để nghĩ, hắn mới cảm thấy ý nghĩ này đường đột và ngây thơ tới cỡ nào. Dunkel Ciel rất giỏi, cái này không thể phủ nhận, nhưng nhiêu đó thì chưa đủ, chỉ một người thì sao có thể thay đổi được kịnh kiến của cả xã hội chứ?

Vì vậy mà hắn mới định khi trời sáng sẽ nói lại với Dunkel rằng tối qua mình chỉ đùa thôi, đừng coi là thật.

Song bây giờ hắn buộc phải nghĩ lại một lần nữa. Một người đúng là không thể thay đổi định kiến của cả xã hội, nhưng nếu là một đoàn thể, một tổ chức lớn mạnh thì sao?

Nếu chỉ dựa vào lòng trắc ẩn và thương cảm ít ỏi của con người để hòng thay đổi thế giới, mở ra tương lai tốt đẹp hơn cho Á Nhân thì đúng là một ý nghĩ viển vong. Nhưng nếu dựa vào lợi ích thì kết quả sẽ khác.

Không có mối quan hệ vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn.

Với khả năng của Dunkel Ciel thì thừa sức mang về một mớ lớn tiền tài và hàng đống quan hệ, tuy như vậy chưa chắc đủ để hoàn thành ý tưởng xa vời kia nhưng không phải là không có cơ hội.

"Lamm này, em đánh thức mấy nhóc kia rồi ra ngoài chơi đi, anh có việc cần nói với Dunkel." Aric trả lại cái vảy cho Lamm rồi mỉm cười nói với cô bé.

"Vâng!" Lamm vui vẻ đáp lại rồi chạy ngay tới bên giường gọi ba đứa trẻ khác dậy, cô bé đã không đợi được muốn khoe thứ Dunkel tặng mình với bạn bè rồi. Trong dự đoán, ba đứa trẻ tỉnh cả ngủ, cùng Lamm chạy tót ra ngoài cười giỡn.

Nhìn mấy đứa trẻ nô đùa với nhau, Aric lắc đầu cười nhẹ rồi nhấc chân bước tới chỗ Dunkel.

"Về chuyện tối qua..." Hắn mở miệng, nhưng không nói hết câu mà chỉ lấp lửng ngang đó rồi im lặng chờ đợi.

Dunkel giơ chiếc vảy lên ngang tầm mắt, thổi phù một cái cho phôi bụi bay đi rồi thả cái vảy vào lại không gian thứ nguyên, giắt Yin-yang Swordgun về lại thắt lưng, xong xuôi hết thảy mới che miệng ngáp một cái

"Sao?"

Cậu hỏi.

"Ngươi đã có kế hoạch gì chưa?" Aric tiếp tục nói.

"Kế hoạch?" Dunkel hơi nghiêng đầu, "Cái đấy thì chưa."

"Hả..."

Rồi không đợi Aric tiếp tục hỏi, cậu vươn vai đứng dậy.

"Không có kế hoạch, nhưng ta biết mình phải làm gì tiếp theo rồi." Phủi phủi bụi bẩn trên người, Dunkel thản nhiên nói.

Thấy thái độ của cậu như vậy, Aric cũng yên tâm phần nào.

"Nói nghe thử xem."

"Những chuyện tầm vĩ mô thế này không thể thay đổi lập tức được trong ngày một ngày hai đâu, chúng ta nên bắt đầu từ các việc nhỏ hơn trước."

"Ý ngươi là?"

"Ta nghĩ là trước khi bắt tay vào làm chuyện lớn, chúng ta phải nghe nghóng tin tức của Á Nhân trong khả năng có thể đã, trước mắt là trong phạm vi Golden Schloss."

"Nói cũng phải, không phải Á Nhân nào cũng may mắn được như Lamm và mấy đứa Lamm."

Aric gật đầu đồng tình.

Nếu thật sự muốn tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn cho Á Nhân thì việc tìm và cứu trợ những Á Nhân quả thật là vấn đề ngay trước mắt.

"Ta mới đến nên không rành nơi này lắm, vậy nên việc này giao cho ngươi đi, lính đánh thuê như ngươi thì hẳn cũng có vài mối quan hệ ngầm chứ?" Dunkel tiếp tục nói.

"Ta sẽ thử, nhưng nếu thật sự tìm được thì sao? Ta không có nhiều tài chính để lo hết tất cả đâu."

"Nhìn đã biết, ngươi tự lo cho mình còn chẳng xong. Nhưng không cần lo về việc đó."

Dunkel vừa nói vừa ném cho Aric vài viên đá, chúng là mớ chú ấn mà cậu làm trong lúc rảnh rỗi khi còn đang du hành cùng Celina.

"Không phải kiệt tác gì đâu, nhưng ta đoán cũng phải bán được ối tiền đấy, việc này giao cho ngươi luôn đi."

Dứt lời, cậu xoay người đi tới chỗ lũ trẻ.

Ôm mớ chú ấn trong tay, mặt Aric tối sầm lại, sao chuyện gì cũng tới tay hắn hết vậy? Hắn đột nhiên có cảm giác bản thân vừa ôm đá tự đập vào chân mình.

Cứ như vậy, với một kế hoạch sơ sài và thái độ bâng quơ, công cuộc thay đổi thế giới bắt đầu.

P/s: Bình luận hay đánh giá đề cử truyện gì đó cho tác giả xin chút động lực viết tiếp đi các bạn, không ai tương tác buồn ghê