Cửu Nhân Thống Lĩnh Công Thành Đế Đô

Chương 4: Sonic

Đã một ngày kể từ khi Huyết Phong hôn mê bất tỉnh.

Sáng sớm ngày hôm sau trong cơn mê Huyết Phong liên tục la hét: " Mẹ... mẹ... sao mẹ ném con đi... cha... cha người... người đâu rồi... Đừng bỏ hài nhi ở lại... Cha Mẹ.... "

" Bốp! "

Bất ngờ một bàn tay mạnh mẽ táng thẳng vào trán Huyết Phong.

" A! " – Dù giấc mơ là ác mộng nhưng sự thật cơn đau bên ngoài nó đau hơn khiến Huyết Phong hét lên thêm một cái nữa giật mình tỉnh dậy.

" Hộc hộc... "

Huyết Phong bắt đầu thở dốc, người đầm đìa mồ hôi thấm qua từng miếng vải trắng loang lổ vết máu và màu vàng của thuốc.

Sau một hồi trấn tĩnh lại Huyết Phong bắt đầu ngắm nhìn mọi thứ xung quanh mình, một cảnh tượng xa lạ đập vào mắt hắn. Căn phòng thơm phức mùi hương của gỗ xộc vào mũi hắn khiến cơ thể hắn tràn ngập năng lượng đến mức hắn quên mất vết thương trên người mình đang rất nhức nhối.

" Đây là gỗ gì sao lại khiến người mình như khỏe đi vậy nhỉ? "

" Là gỗ Tử Cầm Lai. Ngửi nhiều chết sớm đấy! "

" Vậy à? "

" Ừ! "

" Hả? "

" Gì? "

" Ngươi... ngươi là ai? "

" Tao hỏi mày mới đúng đấy! "

" Hả?... "

Huyết Phong hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của kẻ mặc đồ đen trong phòng cho đến khi kẻ đó lên tiếng khiến Huyết Phong hoàn toàn bất ngờ.

Cuối cùng hai tên này đực mặt ra nhìn nhau.

" Sao tôi lại ở đây? "

Huyết Phong thắc mắc hỏi kẻ áo đen trong phòng, hắn định cựa mình thì cảm thấy toàn thân đau nhức. Nhờ vậy hắn phát hiện ra toàn thân mình được băng bó, khỏi nghĩ nhiều cũng biết là mình được cứu sống trở về.

" Ra mọi thứ là sự thật sao? "

Huyết Phong ôm mặt tự lẩm bẩm.

Thấy bản thân bị thương đến như vậy hắn mới biết cái giấc mơ khủng khiếp vừa rồi là sự thật. Nước mắt hắn bắt đầu chảy, chảy dài qua từng ngón tay của hắn rơi tóc tách xuống chiếc giường gỗ mới toanh kia.

Kẻ mặc áo đen thấy vậy cũng không nói gì. Hắn chỉ nghĩ tên này ra nông nỗi như vậy chắc hẳn phải có sự cố gì đó lớn lao lắm, đàn ông thường không khóc nhưng đàn ông đã khóc thì đừng nên làm phiền.

Sau một hồi nước mắt rơi lã chã thì không biết sức lực đâu ra hắn đùng đùng đứng dậy sau đó bước xuống dưới.

" Rập! "

Hai quỳ hai đầu gối đập mạnh xuống đất trước mặt kẻ mặc đồ đen Huyết Phong chắp tay lại nói:

" Đa tạ ân nhân cứu mạng, sau này có dịp tại hạ Trần Nguyệt Huyết Phong này nếu còn sống sẽ hết sức báo đáp ân nhân... " " Rầm rầm rầm!!! "

Dứt lời hắn dập đầu liền ba phát mạnh xuống dưới mặt sàn gỗ khiến cho sàn gỗ lủng ra thành mấy mảng.

Bất chấp thương tích trong người nói xong hắn liền lao người đi mất.

Dù rằng bản thân bị thương nhưng tốc độ di chuyển của Huyết Phong quả thật chẳng thuyên giảm đi là bao nhiêu. Cứ như vậy kẻ mặc đồ đen kia để mặc Huyết Phong chạy đi mà chẳng nói lời nào.

Chừng vài giây tiếp theo không khí trong căn phòng bị bẻ bong, hình ảnh của kẻ mặc bộ đồ đen mờ đi, các tia sét màu xanh hiện lên khắp căn phòng gỗ. Khi hình ảnh của kẻ mặc bộ đồ đen trở nên rõ nét thì Huyết Phong lại xuất hiện trong phòng.

" Hả? "

Gương mặt Huyết Phong đần ra không hiểu gì nhưng hắn lại không bận tâm mà lại tiếp tục cắm đầu chạy ra ngoài.

Ba lần bảy lượt cứ hắn chạy được một quãng dù là bất cứ hướng nào đi chăng nữa thì trước mắt hắn lại là căn phòng bằng gỗ ban đầu. Sau lưng hắn vẫn là chiếc giường hắn vừa nằm.

Hắn chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, hắn chỉ biết khi chạy hắn cảm thấy hình ảnh như dồn hết lại với nhau, hắn chẳng nhìn được gì, đến khi nhìn được thì lại ở trong căn phòng này. Kẻ mặc đồ đen thì vẫn cứ ngồi đó cười hắn.

Cuối cùng Huyết Phong cũng bắt buộc phải bình tâm lại, hắn cảm thấy mình chắc chắn sẽ không thể nào ra khỏi đây được. Ngồi xuống chiếc giường vừa rồi Huyết Phong chậm rãi nhìn kỹ lại dung mạo của vị mà hắn gọi là ân nhân kia.

Dù rằng dân nhà quê nhưng Huyết Phong lại được gia đình đào tạo học hành bài bản từ lễ nghĩa cho đến những thứ đơn giản đến phức tạp nhất trong cuộc sống. Và mẹ hắn cũng từng bảo hắn trong trường hợp nếu như được người khác cứu mình phải làm như thế nào.

Thật sự mà nói hai mắt Huyết Phong lúc này nhìn không hề rõ, hắn không biết bị làm sao mà nhìn kẻ trước mắt chỉ cách vài mét thôi hình ảnh lại không được rõ nét. Mờ mờ ảo ảo khiến Huyết Phong khó chịu, hắn liên tục dụi hai con mắt của mình đến sưng lên vẫn không thể nào nhìn rõ được hình ảnh của người mặc đồ đen kia.

Mãi về sau đến khi hắn ứa hết cả nước mắt ra vì ngứa thì hình ảnh người đàn ông trước mặt dần rõ nét lại. Nhưng hắn nào biết hình ảnh mờ nhạt đó là do kẻ mặc đồ đen cố tình tạo ra chứ nào phải mắt hắn gặp vấn đề.

Theo những gì Huyết Phong nhìn thì kẻ đó mặc mộ bộ đồ kỳ quái ôm sát hết người, có những đường chỉ trải dài dường như phát sáng màu xanh dương làm nổi bật lên bộ quần áo. Đặc biệt tóc của kẻ đó lại là màu bạch kim, một màu trắng đến sáng rực.

Nhưng điều làm Huyết Phong ngạc nhiên nhất là người đàn ông này quá trẻ, cỡ chừng trạc tuổi hắn chưa kẻ hắn ta lại cực kì đẹp trai đến Huyết Phong là con trai cũng muốn say đắm vào vẻ đẹp đó.

" Có phải thấy tao đẹp trai quá đúng không? "

" Dạ? "

Bất ngờ bị hỏi một câu khiến Huyết Phong đứng họng.

Kẻ mặc đồ đen kia từ từ đứng lên bước về phía Huyết Phong.

" Tỉnh rồi thì tốt, tao chưa cho mày ra khỏi đây thì đừng có mà hòng bước ra được khỏi đây hiểu chứ? "

Kẻ mặc đồ đen dí sát mặt hắn vào mặt Huyết Phong khiến Huyết Phong cảm thấy áp lực đầy mình nhưng lại không biết làm sao hắn lại có cảm giác thân thuộc với kẻ mặc đồ đen ấy.

" Ngài là ai? "

Huyết Phong bỡ ngỡ hỏi kẻ mặc đồ đen một cách ngây thơ.

Suy cho cùng thì Huyết Phong chỉ mới 18 tuổi, chưa bước ra khỏi làng tiếp xúc với thế giới bên ngoài bao giờ nên dù cho có được chỉ dạy đến đâu đi nữa mà vẫn chưa thực hành thì Huyết Phong trong trường hợp như thế này hắn cũng chẳng biết làm gì. Đi không được, ở lại cũng không xong, hắn phải làm sao?

" Tao tên là Sonic và tao không thuộc về nơi này... "

"...? "

Lần đầu tiên Huyết Phong tiếp xúc với một người lạ mà người lạ này nói chuyện theo kiểu khiến hắn chẳng hiểu gì cả.

" Sao mày giống như bị ngu ấy nhỉ?? "

Sonic vuốt gương mặt điển trai của mình lắc đầu than ngắn thở dài. Sau đó hắn lại hỏi tiếp.

" Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Tên là Phong đúng không? "

" Năm nay tại hạ tròn 18 tuổi xuân, tên đầy đủ của tại hạ là Trần Nguyệt Huyết Phong."

Lúc này Huyết Phong đứng lên chắp hai tay lại với nhau đáp lời Sonic.

" Ừ Phong này, tao muốn hỏi mày làm sao để ra nông nỗi này vậy? "

Nghe Sonic nói gương mặt Huyết Phong lịm hẳn đi, gương mặt hắn tái xanh lên không biết là do tức giận hay do sợ hãi mà giọng của hắn run lên bần bật kể lại chuyện cả làng bị sát hại. Cha hắn bị giết trước mặt hắn, mẹ hắn ném hắn văng lên trời.

Sau một hồi Sonic tổng hợp lại mọi chuyện hắn liền biết nguyên nhân vì sao hắn vừa tới đây lại gặp tên này vướng vào mình. Kể ra đây cũng là một sự sắp xếp theo ý trời vậy.

Suy tính cái gì đó một chập sau Sonic quyết định nói:

" Vậy ra nơi này có sử dụng Ma Thuật đúng không? "

" Đúng vậy! " – Huyết Phong gật đầu xác nhận.

Sau đó Sonic lại nói tiếp:

" Ra vậy! Bây giờ cả nhà ngươi chết hết rồi ngươi tính làm gì tiếp theo? Đi báo thù bọn người Đế Quốc hay sao?"

Nghe Sonic nói Huyết Phong liền cúi gầm mặt xuống, hắn từ từ gật đầu mạnh một cái như thể hiện quyết tâm to lớn muốn báo thù.

" Báo thù ngay bây giờ? "

Huyết Phong lại tiếp tục gật đầu sau câu hỏi của Sonic.


" Cốp! " – "Ngu "

Sonic cốc đầu Huyết Phong một phát mạnh rồi chửi.

Dường như Huyết Phong biết hành động của mình thực sự ngu ngốc hắn cũng chẳng thèm than đau dưới đòn đánh vừa rồi của Sonic.

" Mày có biết rằng bọn Đế Quốc mạnh như thế nào không? "

Huyết Phong lắc đầu.

" Tao nói mày ngu quả không sai. Cho dù là mười năm nữa mày cũng chưa chắc đánh được một thằng nào trong Cẩm Vệ Đế Đô mà mày đòi đi báo thù há khác nào đi chịu chết? Rồi cuối cùng làm sao hả được mối giận dù chết sao? Cha mẹ của mày muốn mày sống mày lại đâm đầu đi chết khác gì mày để ổng bả chết trước mày chết sau? Ngu quá ngu! "

Sonic mắng cho Huyết Phong một tràng, cứ mỗi một lời chửi rủa Huyết Phong dường như càng ngày càng thu nhỏ lại vậy.

Sao lại chửi hắn như vậy chứ? Hắn cũng chỉ mới 18 tuổi thôi mà, cái tuổi còn nông nổi, còn nông cạn thì hắn biết cái gì gọi là đúng sai? Hắn chỉ biết Đế Quốc giết cả làng hắn, cả nhà hắn là sai thôi...

" Ngài nói đi, tôi phải làm sao... " – Huyết Phong buồn bã hỏi ngược lại Sonic.

Hắn đúng thật còn non nớt nhưng không phải không biết được mất, nếu vừa rồi hắn chạy đi được thật, Sonic không cản hắn lại chắc giờ hắn đã đi tìm bọn Đế Quốc trả thù để mà chịu chết oan mạng rồi.

" Làm sao hay làm gì tao không biết, chỉ là tao khuyên mày với tư cách của một thằng đã cứu mày một mạng. Làm gì cũng phải có suy nghĩ, tao lúc trước vì hành động thiếu suy nghĩ đã khiến rất rất rất nhiều người chết vì sự sai lầm của tao. Nên mày hãy cứ làm cái gì đó có suy nghĩ là được, những người có gương mặt giống như mày số phận đều đã sắp đặt sẵn hết cả rồi. Đừng làm bất cứ điều gì ngu ngốc cho đến lúc đó! Hãy cứ mạnh lên và mạnh lên cho tao, mày phải là mạnh nhất cái thế giới này mới được."

" Vậy... "

Huyết Phong thật sự không hiểu Sonic đang nói về vấn đề gì, hắn chỉ biết vị ân nhân trước mắt này khuyên hắn đừng hành sự lỗ mãng còn vế sau hắn chẳng hiểu gì sất.

" Ngài giúp tôi trở nên mạnh hơn được không ân nhân? "

Huyết Phong lấy hết can đảm nhờ vả Sonic.

Hắn biết vị ân nhân trước mặt này cực kì mạnh, mạnh đến mức hắn không cảm nhận được gì. Dù là áp lực hay sức mạnh và kể cả sự nguy hiểm hắn cũng không cảm nhận được. Hắn biết vừa rồi hắn lao ra khỏi căn phòng bằng gỗ này bằng cách nào đó hắn liên tục bị đưa vào đây.

Hắn không biết có phải là do Ma Thuật hay không nhưng hắn cảm nhận theo bản năng của mình sức mạnh của người trước mắt đây giống như sức mạnh của một vị thần khiến hắn không thể nào mà tưởng tượng được.

" Mày nghĩ tao sẽ giúp mày mạnh lên được không? "

" Được! Chắc chắn được. "

Huyết Phong vui mừng liên tục gật đầu một cách chắc nịch. Tiếp đó một cảnh tượng khiến hắn không thể nào tin nổi.

Không khi trong căn phòng tất cả bị bẻ cong, Sonic dường như biến mất khỏi nơi đây. Hiện tượng sấm sét không biết từ đâu liên tục hiện ra trong căn phòng, có vài tia sét đâm vào người hắn nhưng hắn lại chẳng cảm thấy bị tổn thương hay có chút gì gọi là tê tê ở đây cả.

Bất ngờ hàng chục hình ảnh của Sonic hiện ra trước mắt hắn.

" Thử đánh trúng tao một cái đi! "

Giọng nói của Sonic vai lên khắp tứ phương tám hướng trong căn phòng dồn vào lỗ tai Huyết Phong.

Nghe vậy Huyết Phong liền đứng dậy lao lên chụp thử một Sonic đứng gần mình nhất. Không như hắn mong muốn, vừa vồ đến bỗng nhiên Sonic lùi lại phía sau trong khi Huyết Phong không hề thấy chân hắn ta di chuyển.

Không bỏ cuộc, Huyết Phong lại tiếp tục vồ hết người này đến người kia nhưng tất cả đều vô dụng. Cuối cùng một Sonic tiến lại từ từ sau lưng Huyết Phong, hắn đưa cánh tay lại gần Huyết Phong.

Cảm nhận được có người đứng sau mình, Huyết Phong liền vung tay ra phía sau liền bắt gặp hình ảnh của Sonic. Tưởng chừng mình đã chụp dính chắc rồi hắn liền mừng rỡ, nhưng không. Tay của hắn vồ xuyên qua cơ thể Sonic. Tưởng bản thân gặp ảo giác thì cũng chính thực thể ảo thể đó dùng tay vỗ mạnh lên đầu hắn một cái.

" Chát! "

Một âm thanh thanh thúy vang lên.

Huyết Phong lùi lại phía sau ôm đầu.

Lúc này tất cả hình ảnh của Sonic biến mất, kẻ cả hình ảnh trước mặt Huyết Phong cũng biến mất. Huyết Phong vừa đúng lúc lùi lại thì va mình trúng Sonic đứng phía sau mình tự lúc nào.

" Sao ngài làm được điều này vậy... Thật không thể tin được! "

" Thấy hay không? "

Sonic cười hỏi.

" Hay hay... Ngài dạy tôi được... "

" Không học được đâu đừng cố! "

Huyết Phong chưa kịp nói hết câu thì bị cái lắc đầu khinh bỉ của Sonic đáp lại.

" Đây là khả năng của ta, bẩm sinh mà có không phải muốn học là được. Cho dù là bọn Ma Thuật sư gì gì đó của Đế Quốc muốn làm cũng không được. Những kẻ như tao gọi là Dị Năng Giả, ở thế giới này cũng có đó. Về sau mày sẽ gặp một thằng có khả năng giống như tao thôi! "

" Thật không? "

" Tao lừa mày làm gì? "

....

Cuối cùng sau một hồi nài nỉ Huyết Phong cũng thất bại trong việc nhờ Sonic đào tạo bản thân mình. Hắn thất vọng khi biết bản thân chẳng có Ma Thuật mà lại cũng chẳng có Dị Năng.

" Yên tâm đi, bằng một cách nào đó chú mày sẽ mạnh lên! Nhưng không phải bây giờ với cái thái độ than vãn đó đâu. Đứng lên và đi ra ngoài đi.!"

Sonic an ủi động viên Huyết Phong vài câu khi thấy hắn ủ rủ đi trông thấy.

Đáp lại lời nói động viên của Sonic lại là sự rụt rè chán nản của Huyết Phong:

" Bây giờ tại hạ chẳng biết đi đâu về đâu cả. Làng thì chết hết không còn một ai, cha mẹ cũng rời khỏi trần thế. Đây là đâu tôi còn không biết nữa là... "

" Mày đi đâu thì tự mày quyết định. Còn vài giờ nữa tao sẽ rời khỏi đây, tao đã ở đây được ba ngày rồi, không thể ở lâu hơn được! "

Sonic quyết định không can thiệp vào quá sâu chuyện của Huyết Phong, hắn đang tìm cách rút lui. Và hắn là ai từ đâu đến? Vẫn chưa biết được.

" Đã ba ngày rồi sao?... "

" Tôi muốn về làng, ngài có thể đưa tôi về làng được không? "

" Được! "

Sonic gật đầu chắc nịch một câu.

Thực chất Sonic cũng chẳng biết làng của Huyết Phong ở đâu. Chỉ là ba ngày vừa rồi hắn chạy loạn khắp cả thế giới này, và gần chỗ này nhất có một ngôi làng toàn người chết. Khói lửa bống lên tận trời nên hắn nghĩ chắc ngôi làng ở phía Đông Nam là ngôi làng trong lời kẻ của Huyết Phong này đây.