Chương 689: Kính ngươi thiên nhân

Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 689: Kính ngươi thiên nhân

Chương 689: Kính ngươi thiên nhân.....

Đây chính là Hỏa Âm tác dụng.

Hỏa âm so với không gian hỏa diễm rất khác biệt, càng phát huy tính chất đáng sợ hơn nhiều lắm.

Theo âm thanh xì xào bén lửa, không thể lường trước được một cỗ đỏ vàng thần hoàng đốt lên người Cừu Quốc Hưng, Cừu Quốc Hưng quá sợ hãi mở nhanh một cái pháp môn ngăn chặn, nhưng đã muộn.

Lửa càng diễn càng sinh, bất cứ động tác nào tạo thêm âm thanh, diễn sinh càng thêm nhiệt liệt.

Ngay tại ngọn lửa đốt người Cừu Quốc Hưng, một cái cực kỳ chấn động thánh hoàng Chu Tước vỗ cánh mà hiện, nó hỏa dực như thùy vân, thân thể càng là tại trong hỏa vân đốt cháy kia sinh ra, để những cái kia đỉnh tiêm cấm chú cường giả đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Hỗn độn vòng xoáy kịp thời xuất hiện, đào thải Cừu Quốc hưng ra ngoài rồi.

Chu Tước tường thiên, thánh hoàng vỗ cánh đốt mây, ngay cả đang bị Thời Quang Ngưng Thị kia Vân Long trên thân thả ra băng không hơi thở đều bởi vậy biến mất mấy phần, lửa cháy hừng hực, vô số du hồn cũng trong nháy mắt bị hỏa diễm thiêu đốt hòa tan.

Nhật Ánh sững sờ một lúc.

Hỏa dùng hợp cùng huyền âm lại đáng sợ khủng khiếp vậy!!!

Dĩ nhiên xuất hiện một đầu trong truyền thuyết Cổ Thần thùy thiên phi thăng, thánh hoàng vạn vũ chi vương vỗ cánh giữa trời, vạn hỏa vũ nhịp nhàng cực kỳ hoa mĩ chiếm trọng thương khung, một mực hướng về Nhật Ánh lao tới, một mực muốn phá nát Tinh Vũ thế giới trên vòm trời mà hắn dựng.

Còn tốt, Nhật Ánh nắm giữ một loạt pháp môn ẩn giấu sau lưng phòng thân, càng có thể lập tức nắm nhanh mấy vạn khởi nguyên du hồn lượn lờ quanh cơ thể để tạo một đòn chí mạng, phá toái Chu Tước.

Chỉ là, hắn ngược lại không cần phải tiêu hao nhiều đại giới như vậy.

Liền liền Nhật Ánh cũng nhìn ra được, khóe miệng vừa vặn xòe ra một nụ cười.

Bởi vì huyền âm ma pháp của Mạc Phàm chỉ mới là siêu giai, không thể quá ổn định cùng đại cấm chú hỏa lực.

Cho nên không đầy nửa giây sau, Thánh Hoàng Chu Tước vậy mà thục sự mất đi tác dụng, giữa đường lập tức biến mất, chỉ còn sót lại một ít hỏa vũ lăn tăn dịu dàng chạm vào ngón tay đưa ra hứng của Nhật Ánh.

"Tê tê tê ~~~~~~~~~~~~~~"

Ngay cả hỗn độn cấm chú tan ra rồi.

Thời Quang Ngưng Thị không thể tồn tại quá lâu.

Vạn vận chúng sinh hoạt động huyên náo trở lại bình thường.

Thần Trạch triệu hoán cấm chú của Nhật Ánh vẫn còn gắng gượng được thêm một hai phút nữa, nhưng lúc này hắn lựa chọn buông xuống, hắn dừng pháp.

Trận đầu này, không còn ý nghĩa gì nữa.

Nếu triệu hoán ma năng đều bị vắt đến khô cạn, tinh thần lực cũng có nhất định mất mát, nhất định tốn thời gian phục hồi, không muốn tại tiếp tục càng lấn sâu vào chiến đấu.

Bản thân Thiên Quốc Thánh Nguyên giải đấu ở giữa tranh bá liền coi trọng chính là bầu không khí như thế này, giao lưu học tập, nghiên cứu ma pháp, đổi mới sáng tạo, truy cầu càng cao pháp ý.

Đối với Nhật Ánh, còn thêm một mục tiêu nữa, đó là tìm được nhân loại cái tiếp theo quân bài.

Hắn bây giờ có quyền mỉm cười rời đi rồi.

Nhân loại tương lai, phất phơ đang đứng ở trước mặt mình.

Như vậy là đủ.

Mạc Phàm cũng vậy, hắn rất trân trọng cùng Nhật Ánh lão sư học tập giảng cứu thuyết pháp.

Tại Thiên Quốc giải đấu gặp phải mấy tên đần độn óc heo cũng không tính ít, cho dù là đại cấm chú bên trong, cũng là một ổ những lão già đầu tham lam, truy cầu lợi ích trong mắt, tham gia vì chính mình, không nghĩ không màn tới tương lai nhân loại.

Thử hỏi bọn hắn sống được bao nhiêu lâu nữa đây, bọn hắn làm đại cấm chú, đều muốn ẩn cư đi, tự coi mình là tiên ông, là cái nôi của vũ trụ; vậy rốt cuộc tu luyện, đoạt bảo, dùng mưu hèn kế bẩn gom góp tài nguyên là có ít gì, để làm những cái nhân vật lão thánh nhân tu chân trong truyền thuyết sao?

Mỗi một một tư tưởng, mỗi người một chí hướng, nhưng chí hướng những lão già này, Mạc Phàm hay là không chấp nhận được.

Nếu ai cũng như Nhật Ánh lão sư thì thật tốt quá.

Cùng đối thủ như vậy trau dồi ma pháp, chạm đến là thôi, chưa từng có sát ý chi khí, đây mới thực sự là văn minh nhân loại cần có.

Đương nhiên, ngoại trừ lão sư Nhật Ánh ra, Mạc Phàm đối với đồ đệ tiểu Steve ấn tượng cũng rất không tệ, đồng dạng nhìn ra được hắn là một người tâm tính phi thường thành thật, đoan chính, tin tưởng tương lai càng rực sáng, giống như mình hôm nay vậy.

"Lão sư, ngươi ngưng rồi sao, ta vừa rồi kì thật có chút thần phú cảm ngộ a. Hỗn độn thần phú, thực sự muốn dùng thử", Mạc Phàm gãi đầu một cái, tinh thần cực kỳ cao vấn muốn tiếp tục.

Cấm chú bên trong, Thần Phú là tuyệt đại quan trọng nhất.

Mạc Phàm không hiểu vì cái gì tiền kiếp kia mình lại không thức tỉnh được Thần Phú hỗn độn, hắn luôn lo lăng một lịch sử kia gặp lại.

Bây giờ có chút thành tựu, gần chạm được vào Thần Phú, lại thế nào muốn từ bỏ giữa đường đâu.

Kì thật rất khó tìm được có một người như Nhật Ánh lão sư, vừa đáng kính, vừa phi thường nổi trội như chòm sao Bắc Đẩu bên trong, lại cùng mình nguyện ý giảng cứu ma pháp.

"Thần Phú?"

Nhật Ánh thu hồi toàn bộ ma pháp, cả người hư nhược hư nhược, nhưng như cũ vẫn mang dáng dấp một vị trấn quốc thiên vương, cực kỳ có lời nói sức nặng.

"A, lão sư, sao ngươi nói giống như không biết Thần Phú là cái gì", Mạc Phàm lúng túng hỏi lại.

Chỉ thấy Nhật Ánh cười trầm: "Đã tu pháp tắc, thần phú tính là cái gì đâu".

"????", Mạc Phàm gương mặt cực ngốc trệ.

"Thần Phú bất quá chỉ là một cái Pháp Tắc tình thương", Nhật Ánh tiếp tục phun ra thêm một câu.

Lời này của Nhật Ánh, kinh tâm động phách, trời nổi lên sấm sét đùng đùng, để lòng người trực tiếp chìm vào vực sâu không đáy.

Một câu thôi, nhanh chóng để cho Mạc Phàm lâm vào trầm mặc.

Thần Phú là pháp tắc tình thương...

Người nói điểm nói, thực sự là rất biết cách vũ nhục lòng người.

Mà ba vị cấm chú còn may mắn sót lại chiến trường càng suýt chút nữa thổ huyết đi ra.

Bọn hắn cố ý nán lại chiến trường thật lâu để chờ cơ hội, nhưng càng nán lại, càng thực sự chán ghét bản thân vô cùng.

Nhật Ánh nói với Mạc Phàm: "Nghe ta nói, thế giới này đe dọa nhân loại nhất, liền có hai thứ; một là hắc ám vương, hai là hải yêu. Sự tình Hắc Ám Vương có lẽ ta còn xa không cách nào quản, còn xa không thể lấy sức một mình ta ở kiếp người ngắn ngủi này quản được. Ta có thể làm, là hiện tại cùng hải yêu cầm cự, cầu sinh cho nhân loại một chút đường sống".

"Thập Uyên Chúa Tể bên trong, hải yêu chiếm số lượng nhiều nhất, đạt tới một nửa. Bọn hắn chiếm được cũng là ma pháp vị diện lớn nhất địa phương, nhưng bấy nhiêu đều không giúp bọn chúng an phận. Cho nên mới có Thái Bình Dương cùng Ấn Độ Dương ngư tộc hải tộc lần này quyết tâm liên minh đánh chiếm Đông Dương. Bởi vì chúng ta Đông Dương nằm ở vị trí chiến địa cực kỳ chủ chốt ở Á Châu, chỉ cần hải yêu chiếm được Đông Dương, đưa Đông Dương chìm xuống biển, phần còn lại của đại lục nhất nhất sẽ không cách nào trấn giữ nổi nữa", Nhật Ánh tiếp nói.

Câu này không có vấn đề gì, Đông Dương trên bản đồ chính là Đông Nam Á, là long mạch mũi nhọn nhất của đại lục. Mất đi Đông Dương so với bất kỳ nơi nào càng là thảm họa đáng sợ hơn nhiều lắm.

"Trận chiến dịch này, người nắm được phần thắng hay không?", Mạc Phàm lập tức hỏi.

"Nếu trước khi chiến trận đều biết mình thắng, như vậy, chúng ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ thắng", Nhật Ánh lời nói đanh thép chắc nịch, vân đạm khinh phong.

Mạc Phàm nghe cẩn thận từng câu từng chữ, lẳng lặng ngồi yên bất động, thâm tâm âm thầm trầm lắng xuống.

Đạo lý này, có chút cao siêu, có lẽ cũng chỉ những người như Nhật Ánh mới nói ra được.

Hắn suy tư chiêm nghiệm, chiêm nghiệm lại suy tư.

Cuối cùng cảm thấu.

Thấy được Mạc Phàm tận lực hít một hơi sâu, lại thực sự muốn mở lời nói một câu "hay là...".

Nhưng đột nhiên ý thức được hiện tại chính mình đều không có khả năng quản nhiều như vậy.

Vĩnh Yên Vương, Minh Nhạn, bọn chúng chính là Minh Giới chiến tranh, cất lên tận thế thậm chí còn sớm hơn cả hải yêu phương này.

Làm sao chính mình có thể phân thân đâu?

Nếu chính mình có thể cùng đứng một chiến tuyến với Nhật Ánh lão sư...

Như vậy là tốt nhất.

Đáng tiếc, nào có cơ hội tốt nhất như vậy diễn ra.

"Yên tâm, chúng ta tận lực. Ta có thể an bài để quốc gia ta tranh thủ thêm một đoạn thời gian, như thế cũng mang ý nghĩa bây giờ có thể tiếp an bài để cho phần còn lại đại lục chuẩn bị thêm một đoạn thời gian. Còn có, nếu ta có mệnh gì, Thánh Thành nhất định sẽ tay. Hải yêu không muốn thấy nhất chính là điều này", Nhật Ánh cười cười, cực kỳ điềm đạm nói ra.

Nhật Ánh hướng Mạc Phàm gật đầu một cái, không chút nào chán chường: "Ngươi thắng a, đừng làm mặt ủ rủ như vậy".

Sau đó hắn cũng đi ngang qua đám ba vị cấm chú, nhìn nhìn một chốc, cực kỳ ngạc nhiên nói ra: "A, ta lúc nãy nhớ rõ các ngươi có năm người, làm sao bây giờ chỉ còn ba?"

"..."

"..."

Ba vị cấm chú ba mặt nhìn nhau, phảng phất giống như đều mắc nghẹn cổ họng.

Các ngươi thần tiên đánh nhau, tùy tiện loại chúng ta hai người, bây giờ ngược lại còn ra hỏi làm sao bị loại.

Có phải hay không muốn vũ nhục người ta đến chết???

Nhật Ánh có tâm linh hệ cường đại, rất nhanh ý thức được mình nói sai cái gì, khẩn trương sửa lại: "Khụ, khụ, đắc tội rồi, ta chỉ tận lực. Việc còn lại, các ngươi cố lên".

Hắn nói lời, bóp tay cái quyền, bóp vào ma cụ mà Thiên Quốc phân phát, trực tiếp rời khỏi thần đảo.

Chiến trường còn lại, vừa tĩnh mịt, vừa im lặng sâu sắc, không ai nói lời nào với nhau.

Mọi người thấy Mạc Phàm chấp tay lên ngực, đầu hơi cúi xuống, một bộ xưa nay chưa từng có kính trọng.

Nhật Ánh lão sư, Mạc Phàm kính ngươi thiên nhân, cam lòng ngã mũ.

Hôm nay, sau này, ngươi mãi mãi là trong lòng ta một vị đại tông sư.......