Chương 17: Cao Trào [2].
Ba người đi đến Hắc Trảo bên cạnh, Trương Thần bắt đầu tụ lực, cánh tay to lớn hơn một vòng, Liễu Thiến đem tất cả vặn vẹo lực trường tụ tập vào trong lòng bàn tay, trong tay nàng xuất hiện một đoàn vặn vẹo ánh sáng.
Lúc này Vĩnh Hằng Chi Quang cũng đã tiêu tán, Hắc Trảo hành động khôi phục lại như cũ, nhưng đón lấy hắn, là một cự đại nắm đấm cùng một đoàn vặn vẹo ánh sáng.
Oanh!.
Trương Thần một đấm đấm vào Hắc Trảo đầu lâu, đem nó đánh bay hai mươi mấy mét, sau đó một luồng vặn vẹo ánh sáng bắn vào Hắc Trảo trên bụng đem nó bụng đánh ra một lỗ hổng to lớn.
Oanh!.
Nhân lúc Hắc Trảo còn nằm trên mặt đất, Trương Thần thật cao nhảy lên, tại không trung nện xuống, tại trên mặt đất nện ra một cái hố to, bụi mù bốc lên che khuất mọi người tầm mắt, chỉ mơ hồ thấy mơ hồ khổng lồ bóng lưng, lực lượng cường đại khiến người ta khiếp sợ.
'' Chết rồi sao? ''. Liễu Thiến có chút chần chờ, nàng không ngờ mọi chuyện sẽ thuận lợi như vậy, thuận lợi đến nỗi người ta khó tin.
Nhưng đúng lúc này, một bóng đen lóe lên, đúng là Hắc Trảo, chỉ thấy Hắc Trảo xuất hiện tại Mã Văn Long sau lưng, màu đen cự trảo chộp lấy Mã Văn Long cổ, sắt bén móng vuốt lóe lên hàn quang, nếu bị đánh trúng thậm chí có thể xong đời.
Keng!.
Nguy cơ sinh tử một cái chớp mắt, Mã Văn Long cho mình sử dụng năng lực, hắn cả người biến thành một cái màu vàng pho tượng, Hắc Trảo công kích vào màu vàng pho tượng, ngay cả một vết sước cũng không có.
Đúng lúc này, Liễu Thiến cũng kịp thời phản ứng lại, một đạo vặn vẹo lực trường tấn công vào Hắc Trảo, nhắm ngay Hắc Trảo đầu lâu.
Nhưng Hắc Trảo thân hình trong nháy mắt biến mất, đợi hắn xuất hiện lần nữa, đã mười mét bên ngoài.
Đúng vậy, là Thuấn Di, này chính là Hắc Trảo năng lực.
Hắc Trảo thân hình lập lòe, đã Thuấn Di mấy lần, trong nháy mắt đi đến Trương Thần bên người, móng vuốt cắm sâu vào Trương Thần trên lưng.
Nhưng Trương Thần là một kẻ hung ác, không những hung ác với địch nhân mà còn hung ác với bản thân mình.
Chỉ thấy hắn trên lưng cơ bắp siếc chặt, giữ lấy Hắc Trảo móng vuốt, không cho Hắc Trảo cơ hội Thuấn Di trốn ra ngoài.
Lúc này Mã Văn Long cũng đã khôi phục bình thường, một cái Vĩnh Hằng Chi Quang rơi vào Hắc Trảo trên người, Hắc Trảo cả người lúc này lại biến trở thành một pho tượng màu vàng.
Trương Thần lúc này ôm lấy Hắc Trảo, đợi Vĩnh Hằng Chi Quang tiêu tán lúc, Hắc Trảo bị Trương Thần ôm lấy, không thể Thuấn Di được.
Lúc này, Liễu Thiến vặn vẹo từ trường cũng oanh trúng Hắc Trảo trên người, khiến Hắc Trảo làn da một chút xíu rạn nứt, không dừng lại ở đó, Trương Thần bắt đầu nắm lấy Hắc Trảo chân, đem hắn thân thể bắt đầu quơ múa, Hắc Trảo tại Trương Thần trong tay như một con gà giống như vậy, bị giơ lên, sau đó nện xuống mặt đất, phát ra ' đùng! đùng! tiếng vang, mặt đất một hồi chấn động, Võ Thiên ở phía trên nhìn, có một loại không đành lòng nhìn thẳng cảm giác.
Mã Văn Long ở một bên nhìn, năng lực công kích là hắn thế yếu, tác dụng chính của hắn chính là phụ trợ.
Võ Thiên lúc này cũng ở trên nhìn, hắn cảm thấy một cái không kém mình khí cơ đang ẩn hiện, Lệ Quyên cũng ở bên trong chui ra, sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía kí túc xá khu B, nàng đối với nguy hiểm cảm giác so với Võ Thiên lớn hơn nhiều.
Võ Thiên lấy ra dao găm, chuẩn bị một chút, lúc này đây rất có thể gặp một chút khổ chiến.
Thật ra nếu có thể, Võ Thiên cũng không muốn vì một đám người không liên quan gì đến mình mà liều sống liều chết, nhưng nếu đám người này chết đi, hận sẽ trở thành mục tiêu công kích của đám zombie.
Như vậy không bằng trợ giúp đám người này giết một chút zombie, vừa có điểm gien để kiếm, vừa có thể thử dung nhập vào trong đám người.
Nhưng Võ Thiên bây giờ cũng không định ra tay, nhất định phải lực đúng thời cơ, tại ngàn cân treo sợi tóc một khắc đó ra tay, như vậy mới khiến càng nhiều hảo cảm.
Nghĩ như vậy, Võ Thiên có cảm thấy mình giả dối một chút, nhưng tận thế mà, giả dối cũng không sao, chỉ cần sống tốt là được.
Lệ Quyên lúc này đứng ở một bên, nàng trong lòng cũng tồn tại nhân từ, có chút lo lắng cho đám người phía dưới, nhưng so với đám người phía dưới, Võ Thiên càng thêm quan trọng, nên nàng cũng không muốn hắn đi mạo hiểm.
Võ Thiên đã có quyết định, cũng không nói gì, tiếp tục nhìn xuống phía dưới.
Lúc này Hắc Trảo đã bị tiêu diệt, Biến Hình Quái tuy nhiên là Dị Thể, nhưng có chút ăn hại, dựa vào bản thân rùa bò tốc độ, đối với đám Tiến Hóa Giả không có chút nào uy hiếp.
Còm riêng Tà Nhãn Khuyển, lúc này đã thoát khỏi Vĩnh Hằng Chi Quang đông cứng, nhìn chết đi Hắc Trảo, có chút không hiểu ra sao.
Chỉ là không đợi nó hiểu rõ, một nắm đấm đã nện vào nó trên đầu, sau đó là một đạo vặn vẹo lực trường, đem nó nện trọng thương, chỉ là Tà Nhãn Khuyển không có như Hắc Trảo như vây dễ giải quyết, hình thể to lớn đồng nghĩa với nó lực lượng không thua kém gì Trương Thần, trên lưng vô số con mắt nhìn về phía Trương Thần, khiến cho hắn cả người như bị trọng kích, ' Lộp! Bộp! ' lui về phía sau mấy bước, cả người có chút trọng thương, phun ra một ngụm máu tươi.
Liễu Thiến lúc này cũng đã chuẩn bị xong đại chiêu, nàng thả ra vặn vẹo lực trường trong nháy mắt siếc chặt Tà Nhãn Khuyển, thân thể nó như bị vô số lưỡi dao cắt chém, xuất hiện vô số vết thương.
Trương Thần trong nháy mắt cũng nắm lấy cơ hội, nắm lấy Tà Nhãn Khuyển đầu lâu, từng quyền đánh về phía Tà Nhãn Khuyển trên lưng, khiến cho vô số con mắt bể nát.
'' A A a a...! ''. Trương Thần hét to một tiếng, vô số gân xanh nhảy lên, như bay ra ngoài cơ thể, mắt hắn có chút lồi ra, sử dụng lực lượng của toàn thân, hướng về phía Tà Nhãn Khuyển đầu lâu đấm ra một quyền.
Oanh!.
Khí bạo thanh âm vang lên, Tà Nhãn Khuyển đầu lâu trong nháy mắt bị đấm nát bét.
Trương Thần cũng mệt mỏi nằm gục trên mặt đất.
Liễu Thiến cũng sử dụng hết trong cơ thể năng lượng, cũng ở một bên thở hổn hển.
Chỉ có Mã Văn Long tuy nhiên có chút mệt mỏi, nhưng vẫn còn sức chiến đấu, quay qua trợ giúp đồng bạn.
Nhưng, chiến đấu cứ như vậy chấm dứt sao, đường nhiên không phải.
Chỉ thấy lúc này, Biến Hình Quái đi đến đã tử vong Hắc Trảo thi thể bên cạnh, vô số chất nhầy chui vào Hắc Trảo thi thể bên trong, Hắc Trảo thi thể lấy mắt thường có thể thấy tốc độ bắt đầu hòa tan.
Có người nhìn thấy chuyện như vậy, ý đồ ngăn cản, nhưng Biến Hình Quái không để ý đám người này, thậm chí chẳng muốn né tránh đám người công kích, thân thể kết cấu đặc biệt khiến cho nó dường như không có điểm yếu, sức khôi phục khủng bố cùng với không có ổn định kết cấu thân thể, muốn giết chết nó là khó khăn cỡ nào.
Theo Hắc Trảo thi thể từ từ bị thôn phệ, tâm tư mấy người trong nháy mắt chìm vào đáy cốc, có người đã bắt đầu chạy trốn, mục đích của họ là phá vòng vây chứ đâu phải là chém giết zombie, bây giờ chạy trốn may ra có kẻ sống sót, Võ Thiên nhìn cảnh này trong mắt, tâm lý không biết nói gì cho phải, nên nói họ ngây thơ hay nói họ hèn nhát đây, họ có thể trốn một lần nhưng không biết có thể hay không trốn cả đời.
Nhìn thấy phía dưới tuyệt vọng đám người, Võ Thiên biết, mình ra sân thời khắc đã đến.