Chương 104: Ma Tử Đen

Kiếm Hiệp Tình

Chương 104: Ma Tử Đen

Đối Hữu Bân phải quay sang phải, và vì thế, phải xoay lưng lại phía cái bóng trong một thoáng.

Thế nên anh không nhìn thấy động tác giật lên của cái bóng, nhưng anh cảm nhận rất rõ hậu quả của nó.

Có cái gì lướt qua khoảng cổ hở của anh, khiến anh bị thương.

Cảm giác đau đột ngột khiến chàng trai giật nảy mình.

Đối Hữu Bân lảo đảo. Anh muốn xoay người lại. Vai phải của anh quệt vào tường.

Vết thương cháy xót lên như có ai rải axit vào trong đó. Chàng trai cúi lom khom, anh giơ hai bàn tay lên cổ và thấy máu ướt dầm những ngón tay sờ tới. Máu của chính anh!

Giờ thì anh quay được người lại sau.

Cái bóng đã biến mất!

Khúc hành lang trống vắng trải ra trước mắt anh. Một bầu không khí tĩnh lặng, bí hiểm, nằm giữa những bức tường vừa còn mang màu sơn xanh, nay đã bị phủ một lớp xám mờ.

Đối Hữu Bân muốn chửi rủa, muốn trút cảm giác đau đớn ra ngoài qua tiếng la thét mà không làm được. Chỉ có tiếng rên rất khẽ thoát qua bờ môi anh, và chàng trai chỉ đủ sức lực tập trung cho cảm giác đau quỷ ám.

Nhưng nỗi đau không khiến anh sợ. Cái anh sợ là một cảm giác ngấm ngầm không tên đang lừ đừ phá đường thoát lên trên. Nó hiện tới như một lực ép bất khả kháng, đè bẹp mọi thứ khác và khiến cả hơi thở của anh cũng thành nặng nhọc. Lạ lùng làm sao, chàng trai thấy mình đang bị đẩy sang một thế giới khác. Đó là một thế giới đã ngang nhiên chen lấn vào thế giới hàng ngày của anh giữa lòng thành phố Thượng Thanh. Đó là một thế giới bình thường chỉ dám ẩn náu trong những câu chuyện cổ và huyền thoại.

Cái chết đã xuất hiện và chỉ mới lướt sát người anh. Đám ma quỷ cũ xưa khủng khiếp của quê hương đã truy đuổi anh tới tận đây. Nghĩ kỹ hơn về những thế lực hắc ám đó, Đối Hữu Bân có cảm giác anh lại nhận dạng được chúng.

Cái bóng vừa rồi là một nhân vật của truyện cổ Cuồng Diệm! Là một trong những nhân vật độc ác nhất, nguy hiểm nhất, kẻ chỉ xuất hiện để trừng phạt và giết chóc.

“Có phải đó là Ma Tử Đen?”

Đối Hữu Bân còn nhớ rõ những câu chuyện cổ xoay quanh nhân vật này. Ma Tử Đen là kẻ giết người, là một con ma, một tay sai của địa ngục. Người dân Cuồng Diệm chỉ nói đến Ma Tử Đen trong sợ hãi và lo lắng.

Anh đã quên cô gái tóc vàng. Anh đã quên cả những cốc rượu. Anh phải ra khỏi nơi này nhanh nhất có thể và chăm sóc cho vết thương của mình. Anh cần ngay một miếng băng dán hay gạc vì máu vẫn chưa ngừng chảy.

May mà ông chủ quán là người tiết kiệm điện. Đối Hữu Bân hy vọng chẳng ai chú ý đến anh khi anh đi qua quán rượu và biến ra ngoài trời đêm. Phần rượu của mình anh đã trả tiền từ trước.

Không khí trong quán thật ngột ngạt. Đã có thêm khách mới. Ở đây có mọi màu da gặp gỡ lẫn nhau. Người ta nhảy, người ta uống, người ta kiếm một cô gái hay nốc rượu cho đến khi ngất xỉu.

Đối Hữu Bân muốn đi bình thường, nhưng kết quả chỉ là những bước chân lảo đảo như của người say khướt.

Một vài người khách nhìn anh. Trên những khuôn mặt đó là nét mệt mỏi, nhiều khi có cả hiếu chiến, nhưng không ai giữ chân anh lại. Đến ngang cửa, anh gạt một cô gái da đen sang bên khiến cô hét lên. Cô gái đang đứng dưới một chùm đèn màu, cả khuôn mặt và thân hình cô là một vệt màu sặc sỡ.

Cuối cùng, Đối Hữu Bân ra tới ngoài!

Không khí ở đây nồng nặc mùi thịt nướng như mọi ngóc ngách khác bên lò nướng lớn nhất thành phố. Nhưng chàng trai vẫn hít thật sâu vì thấy mình chao đảo. Rồi anh dừng lại bên một thùng rác, ngồi lên nắp thùng.

Cảm giác đau lồng lộn hoành hành trên gáy. Giơ tay ra sau, anh thấy máu đã chảy xuống tới lưng, dán chiếc áo sơ mi dính xuống da. Một cảm giác tởm lợm...

Thêm vào đó là đám lửa vô hình đang cháy dữ dội trên gáy. Vết thương sâu, vũ khí đã chạm gần tới gân. Đối Hữu Bân nhớ lại món vũ khí của Ma Tử Đen.

Chuyện cổ tả nó là một cây kiếm có lưỡi răng cưa. Chính nó đã chém vào gáy anh.

“Một con ma đã biến thành hiện thực?”

Chàng trai không còn muốn nghĩ tới nó nữa. Anh đã kiệt sức. Anh chỉ muốn về tới căn phòng của mình. Một căn phòng nhỏ như chuồng chim bồ câu, nằm về phía sân sau và được xây thêm vào phần nhà chính.

Anh không muốn gọi taxi. Anh không muốn nhìn thấy cảnh sát. Họ sẽ chỉ giữ anh lại và đặt ra mọi câu hỏi phiền phức trên đời. Điều quan trọng nhất là biến khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt.

Vậy là anh lảo đảo đi tiếp.

Lề đường ở đây chẳng khúc nào bằng phẳng. Nó nhấp nhô, một vài chỗ đã bung ra. Con ngõ nhỏ hiện lên trước mắt anh như một đường hầm dài, đầu hầm bên kia đang ngoác miệng ra, dẫn thẳng anh xuống địa ngục.

Khi đến nhà, Đối Hữu Bân bước vào một cửa ngách rất hẹp bên cánh trái.

Có hai người lang thang nằm trong những chiếc túi ngủ bẩn thỉu. Chàng trai chạm chân phải họ, đánh thức họ dậy và nghe tiếng chửi rủa của họ vang theo tới sát chiếc cầu thang ở sau nhà, dẫn thẳng lên chuồng chim bồ câu của anh.

Đó là một cây thang bằng sắt, được hàn lại bằng hai cầu thang cứu hỏa. Nó dẫn lên một chiếc chiếu nghỉ chỉ to như mặt ghế đẩu. Cửa vào phòng khóa kín. Chàng trai mở nó ra, vặn tay nắm cửa bằng sắt và nghiêng ngả bước vào trong.

Phần nhà xây thêm chỉ gồm duy nhất một căn phòng, nhưng nó có một cửa sổ và cũng tương đối thoải mái.

Có ghế bành, tủ và cả khu rửa mặt. Phòng không đủ chỗ để đặt bồn tắm đứng. Trong góc phòng có đặt một chiếc chậu tắm ngồi bằng kẽm. Nó rất xứng đáng được đưa vào viện bảo tàng, phần bên trong đã có nhiều vệt trắng.

Đối Hữu Bân cởi áo, chỉ để nguyên quần trên người. Chàng trai ném áo sơ mi và áo lót vào góc phòng rồi đi về hướng chiếc gương, dừng lại, quay người để nhìn thấy một phần gáy.

Anh bật tiếng rủa khi nhìn thấy vết thương.

Anh không ngờ nó dài và sâu tới vậy. Món vũ khí đã đâm sâu vào da thịt anh. Nhưng làm sao lại có chuyện đó được nhỉ. Một cái bóng đâu có thể giết người.

Cả Ma Tử Đen cũng không thể?

Anh mở vòi, nước chảy không mạnh lắm, cái vòi đã hơi lỏng. Đối Hữu Bân tìm một khăn bông lớn rồi lại nhìn kỹ vào gương.

Khuôn mặt của anh trông phát khiếp. Làn da đen đã hóa xám, như bị kẻ nào đó rắc tro lên trên. Hai bờ môi nhợt máu, hầu như hòa hẳn vào da. Chúng giật giật, run run mỗi khi Đối Hữu Bân lấy hơi. Chàng trai bất giác lắc đầu, như thể động tác sẽ xóa đi được hình ảnh đáng sợ trong gương.

Chiếc khăn bông anh đang cầm trong tay chẳng được sạch sẽ lắm, nhưng có lẽ đủ cho mục đích hiện thời.

Đối Hữu Bân thấm nước vào khăn bông, rồi ấp cả khăn lên gáy.

Mỗi cử chỉ đều khiến cảm giác đau đớn đâm mạnh vào anh. Đối Hữu Bân rên lên, nhưng vẫn tiếp tục. Màu trắng của khăn bông đã biến mất, thay vào đó là một bức tranh đỏ rùng rợn.

Đối Hữu Bân vò khăn, chùi gáy một lần nữa và cân nhắc xem có nên đi gặp bác sĩ hay không. Thôi, đêm đã muộn. Anh muốn chờ tới sáng mai.

Bên dưới bồn rửa mặt có một chiếc tủ nhỏ. Chàng trai mở tủ, lấy ra khăn bông thứ hai, buộc nó quanh cổ như một chiếc khăn quàng rồi thắt nút xuống dưới cằm.

Cảm giác đau bây giờ đã dịu phần nào, nhưng anh không thể quen với nó. Đối Hữu Bân cần cái gì đó khiến anh mê đi một chút. Chỉ có một khả năng thôi: rượu.

Bao giờ trong nhà Đối Hữu Bân cũng có sẵn rượu Gin và Brandy rẻ tiền. Những cái chai đứng ngay cạnh bên giường nằm. Cả hai đều còn một nửa. Đối Hữu Bân ngồi lên trên cạnh giường, nhìn trân trối vào khoảng trống trước mặt và cảm nhận nỗi đau đang đốt lửa, gõ gõ trên gáy. Như có hàng ngàn chú lùn tụ hội về đây, cầm những cây búa nho nhỏ và thi nhau đập vào cổ anh.

Nếu ngẩng đầu lên, anh sẽ nhìn thấy khuôn cửa sổ duy nhất trong phòng. Một hình chữ nhật dựng đứng, bao quanh bằng chiếc khung đã rệu rã. Nó chắc sẽ tan ra trong trận bão tới. Lớp kính rất bẩn, cả nắng mặt trời chắc cũng khó xuyên qua.

Chai rượu Gin đứng gần anh hơn. Chàng trai mở nắp, uống hai ngụm lớn. Rượu khiến anh ấm người lên. Khi đặt chai rượu xuống, Đối Hữu Bân thấy chiếc đèn tròn treo trên trần phòng đung đưa như một quả bóng bay.

Đối Hữu Bân chợt nhớ lại rằng trong quán anh đã uống không ít. Bây giờ lại thêm cả rượu Gin. Nó chắc chắn sẽ vặn xoắn bao tử anh, gây cảm giác nôn nao dữ dội.

Đối Hữu Bân ngả lưng xuống rồi giật ngồi thẳng dậy. Không thể nằm ngửa, vết thương ở gáy không chịu nổi lực đè.

“Khốn kiếp!” - Chàng trai thở dốc, thầm nguyền rủa bóng đen đã tấn công anh. Anh uống lần nữa.

Sau đó, Đối Hữu Bân đặt chai và xoay người nằm xuống.

Lần này anh nằm nghiêng sang phải. Không đến nỗi đau như khi nằm ngửa.

Lượng rượu trong người khiến anh mỏi mệt. Cảm giác say và mệt lớn dần lên, đè nỗi đau sau gáy.

Tới một lúc nào đó, chàng trai ngủ thiếp đi.

Đối Hữu Bân không biết cái gì đã khiến anh thức dậy. Một tiếng động nào đó hay chỉ là cảm giác bất an. Anh không rõ, chỉ cảm thấy mình như đang bị trói vào một đống bùn. Thật khủng khiếp, lực ấn đè lên toàn thân anh lúc này chỉ có thể so sánh với một cơn ác mộng kinh hoàng.

Anh nghe hơi thở mình hổn hển, khàn khàn.

Anh vẫn nằm nghiêng, cổ đau nhói lên, nhưng bây giờ nó giống như một lực kéo ép anh nằm yên. Mồ hôi phủ đẫm toàn cơ thể và dính dính đặc biệt trên mặt. Đối Hữu Bân đưa lưỡi liếm quanh môi và nhận ra vị mặn. Thêm vào đó, anh còn thấy buồn nôn.

Anh đã uống quá nhiều. Chất cồn khuấy đảo trong dạ dày anh, muốn đưa tất cả lên trên.

Không khí trong phòng thật ngột ngạt.

Mùi mồ hôi trộn lẫn hơi rượu tỏa khắp phòng. Đối Hữu Bân ngửi thấy hỗn hợp đó, nhưng anh không phiền lòng, nó không khiến anh sợ hãi. Nỗi sợ hãi của anh nằm ở chỗ khác.