Chương 63: Phương tâm đau đớn

Dị Thế Tà Quân

Chương 63: Phương tâm đau đớn

Hơn nữa, thực lực của Linh Mộng còn yếu, khó có thể nhận ra mức độ cao thâm của Thiên huyền cảnh giới, vừa rồi nói như vậy rõ ràng đã mạo phạm vị cao nhân thần bí kia, ngay cả vị cao nhân đó tâm tình rộng rãi không so đo với tiểu bối, dù sao cũng không phải chuyện tốt, một khi cường giả kia tức giận hậu quả thật sự không đỡ nổi, Dạ Cô Hàn dĩ nhiên hiểu được nặng nhẹ trong đó nên vì Linh Mộng mà xin thứ lỗi. Đương nhiên, với tính tình của Dạ Cô Hàn mà nói, nếu không phải vì Linh Mộng, chỉ sợ trong lòng hắn dù cảm thấy cảm kích cũng tuyệt đối không nói ra.

Không trung vẫn im ắng, tựa hộ như vị "thần huyền chí tôn đỉnh phong cường giả" thần bí kia đã rời đi. Dạ Cô Hàn thở dài một hơi, kết quả này hắn đã sớm dự đoán được, thế ngoại cao nhân như vậy sao lại tự hạ thấp thân phận nhận lòng biết ơn của tiểu bối như mình.

- Dạ thúc thúc? Đây là … Người nói chuyện gì vậy?

Linh Mộng công chúa mở to mắt tò mò hỏi.

- Mộng nhi, lúc trước con vô tâm nói như vậy thật sự đã đắc tội với vị tiền bối xuất đao cứu con. Thật sự là một kì nhân! Hơn nữa, tu vi vị tiền bối này hơn ta rất xa, hoàn toàn không thể đánh đồng!

Dạ Cô Hàn vẻ mặt ngưng trọng nói:

- Một đao kia đã là cực hạn của nhân gian, không phải người như ta có thể phát ra!

- A?

Linh Mộng công chúa kinh ngạc, khẽ kêu lên, ngọc thủ bưng miệng:

- Lại có việc này à? Thúc thúc đã là thiên huyền cao thủ, vị tiền bối kia không phải rất cao minh sao!

- Đúng là như vậy!

Dạ Cô Hàn gật gật đầu.

Linh Mộng công chúa lấy lại vẻ bình tĩnh, nghiêm nét mặt hướng về phía thiên không thi lễ:

- Linh Mộng đa tạ ơn tiền bối cứu mạng, lúc trước vọng ngôn khinh thường tiền bối, lại càng cảm kích tiền bối đại lượng tha thứ cho, không biết tiền bối có hiện thân cho Linh Mộng được giáp mặt bái tạ hay không?

Không trung vẫn im ắng như cũ. Nếu là thiên huyền cường giả hay là một vị cao thủ làm sao có thể thấy lạ với sự bái tạ của một vị công chúa, nếu thật sự là thần huyền chí tôn đỉnh phong cường giả, chỉ sợ cho dù là Thiên Hương quốc chủ cũng không thể vì đó mà hiện thân, Linh Mộng công chúa không phải không biết điều này nhưng xuất phát từ tấm lòng cảm kích, vô luận người nọ đã đi hay chưa, đều cảm tạ. Nếu Dạ thúc thúc đã nói như vậy thì việc này hết sức chính xác không thể hoài nghi.

-Đáng tiếc, không thể gặp được!

Dạ Cô Hàn thở dài một tiếng, vẻ mặt lại khôi phục vẻ lạnh băng cao ngạo, đứng ở một bên nói:

-Tiểu Mộng nhi, Dạ thúc thúc phải đi trước. Con cũng sớm hồi cung đi thôi. Hoàng Thành thủ bị quân cũng đã tới rồi.

Ở phía xa, vó ngựa như sấm ngày càng gần. Linh Mộng công chúa nhìn Dạ Cô Hàn chờ đợi nói:

- Dạ thúc thúc, người lúc nào lại đến thăm Mộng Nhi?

Mộng Nhi ngốc, kỳ thật Dạ thúc thúc vẫn ở bên cạnh con, trong tâm Dạ Cô Hàn hết sức đau khổ, thở dài ôn nhu nói:

- Ta sẽ đến thăm tiểu Mộng nhi. Lúc trước có một tên sát thủ đào tẩu, tất sẽ có hậu hoạn, tiểu Mộng Nhi trong thời gian tới phải cẩn thận.

Linh Mộng công chúa cúi đầu dạ một tiếng, vẻ mặt hết sức lưu luyến. Tiếng vó ngựa đã đến đầu phố, Dạ Cô Hàn cất mình bay lên, giữa không trung đột nhiên thay đổi phương hướng "di" một tiếng, bay tới phía Quân Tà, ánh mắt đảo qua một vòng thấy được tên sát thủ ngã trên người Quân Tà, ở cổ họng có một thanh phi đao, không khỏi cảm thấy cảm kích: "nguyên lai vị tiền bối đã thay ta lo liệu hậu hoạn, thật sự hổ thẹn". Thân mình không dừng lại, bay lên mái hiên, lam quang lóe lên trong phút chốc đã vô ảnh vô tung.

Ở đầu phố, một con ngựa chạy nhanh vào, một thanh niên mang quan phục vội vàng chạy tới, thấy Linh Mộng công chúa bình yên đứng ở nơi đó, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hành lễ nói:

- Công chúa điện hạ, điện hạ không sao chứ ạ?

Ngữ khí khẩn thiết không thể nghi ngờ.

Linh Mộng công chúa nhìn gã có chút mờ mịt, xoay người, đem hai thanh phi đao lúc trước cầm trong tay, tinh tế quan sát, phi đao màu bạc như cánh ve, khéo léo lả lướt, đường cong tinh tế, Linh Mộng công chúa vừa nhìn đã thích. Gương mặt ngọc không khỏi có chút kích động: "đây chính là thần binh lợi khí của vị cao nhân khiến Dạ thúc thúc cũng cảm thấy mặc cảm a". Đúng là thanh đao rất đáng yêu!

- Đao … này?

Thanh niên kia hồi hộp hỏi:

- Hung khí như thế, công chúa nên cẩn thận.

- Nếu không phải là do phi đao này của tiền bối cao nhân, bổn cung đã sớm chết trong tay thích khách rồi! Làm sao còn có thể đứng đây chờ các ngươi tới cứu?

Sự tồn tại của Dạ Cô Hàn tự nhiên không thể để cho người ngoài biết được. Linh Mộng công chúa nhìn hắn, nụ cười trên mặt hiện lên cùng một tia mệt mỏi và thương cảm. Trước kia rời cung, tối thiểu phải có một vị ngọc phẩm cao thủ ở bên, đây chính là phụ hoàng đích thân an bài cho mình, vì sao lần này lại bị phái ra ngoài làm việc? Mà đội kim phẩm cao thủ tinh nhuệ cũng bị điều động đi, lại đúng lúc mình xuất cung gặp thích khách. Tất cả chuyện này nói lên điều gì không cần nói cũng biết. Linh Mộng công chúa thông minh tuyệt đỉnh, trong lòng đã sớm hiểu rõ, nhưng nàng lại cố gắng không chế được bản thân không thèm nghĩ nữa, thật sự không muốn nghĩ tới, cũng không dám nghĩ tới, bởi vì kết quả như vậy thật sự làm nàng rất đau lòng. Nội tâm hết sức đau xót.

Các ngươi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế thì thôi, vì cái gì lại phải coi ta như một công cụ tranh đoạt? Một ngôi vị hoàng đế thật sự quý giá như thế sao? Chẳng lẽ, ta ở trong mắt các ngươi chỉ có thể là công cụ dùng để giá họa cho người khác sao? Tuy rằng không phải là một dạ sinh ra nhưng thủy chung cũng cùng một phụ thân, cũng là máu mủ tình thâm. Vì cái gì? Vì cái gì? Chẳng lẽ muốn ngôi hoàng đế phải bất nhận thân tình sao?

Cảm thụ được hai thanh phi đao trên da thịt mình phát ra hơi thở lạnh lẽo nhưng lại làm cho Linh Mộng công chúa cảm thấy ấm áp và an toàn. Vị thiên huyền cao thủ thần bí cứu tính mạng mình mà mình lại xúc phạm, lão nhân gia cũng không trách tội, chỉ nói về tính tình rộng rãi này đã khiến cho Linh Mộng công chúa nghĩ tới không nguôi. Dạ Cô Hàn tuy rằng biết vị thần bí cao thủ này không chỉ là thiên huyền tu vi nhưng Linh Mộng lại không biết, nàng chỉ thấy lam sắc như biển giữa thiên không.

Vô hình vô ảnh chi gian, cứu nhân tính mệnh, phiêu nhiên nhi lai, phiêu nhiên nhi khứ, sự tiền sự hậu, giai vô tung tích khả tầm, canh gia đích bất hi hãn biệt nhân đích báo đáp! Thậm chí toàn bất giới ý bị cứu chi nhân đích vô tri!

Đây là lòng dạ như thế nào! Đây mới là cao nhân kì sĩ chân chính! Linh Mộng công chúa đang đau lòng đối với vị thiên huyền cao thủ như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi sinh ra một loại tình cảm nồng đậm. Trong lòng nàng bỗng cảm thấy vị thần bí nhân này giống như Dạ thúc thúc có thể tin cậy.

Phi đao ở trước ngực, Linh Mộng công chúa đột nhiên cảm thấy tự tin mười phần. Đúng vậy, vô luận là ai, có một vị thiên huyền đỉnh phong cao thủ cùng với Thiên Nhai Cô Tinh Dạ Cô Hàn thủ hộ, đều có thể không cần lo lắng.

Tinh thần phục hồi, nàng mới phát hiện gã thanh niên kia đang ngơ ngác nhìn mình. Gương mặt Linh Mộng công chúa thoáng vẻ giận dữ, trừng mắt liếc hắn một cái, trong lòng phiền muộn không chịu nổi. Kẻ kia chính là con cả trong Mộ Dung gia tộc, Mộ Dung Thiên Quân, là thế hệ nhân tài mới xuất hiện của họ ngoại Mộ Dung thế gia Nếu luận về quan hệ thân thích, cùng với Linh Mộng công chúa có thể xem như quan hệ biểu huynh biểu muội. Ở trong kinh thành cũng nổi danh là một thanh niên tài giỏi. Từ khi gặp Linh Mộng công chúa liền trở thành thần hồn điên đảo, liền nài nỉ gia tộc một chức cấm quân thủ lĩnh hy vọng có thể gần nàng, điên cuồng theo đuổi Linh Mộng công chúa. Từ sau khi Quân Mạc Tà rút lui, Mộ Dung Thiên Quân là một trong hai người có hy vọng theo đuổi được Linh Mộng công chúa, về phần người còn lại chính là trưởng tôn của thái sư Lý Du Nhiên.