Chương 299: Học nấu ăn

Ta Là Hệ Thống Trong Hệ Thống Của Ta

Chương 299: Học nấu ăn

Bàn giao xong nhiệm vụ, Tử Văn cười nói:" Chưa biết dùng hệ thống thì cứ từ từ mà học, ta còn rất nhiều thời gian."

Tịnh Hương vài ngày gần đây đã sớm được Tử Văn dạy cách làm quen với hệ thống cùng nhiệm vụ, nên nàng đã có thể đơn giản làm những bước đầu tiên.

Đọc kỹ kiểm tra nội dung nhiệm vụ, Tịnh Hương nói:" Bắt đầu học công thức."

Tách. . .

Một tiếng búng tay vang lên, trong nháy mắt hình ảnh trước mặt Tịnh Hương thay đổi, nàng đã chuyển vào bên trong thức hải của mình, vào trong căn phòng xinh đẹp đã được hắn sửa sang lại.

Hơi hốt hoảng nhìn thấy mình đang trong hình dạng hóa hình, Tịnh Hương khẽ thở ra một hơi.

Lần trước nàng dùng bản thể vào trong đây liền bị Tử Văn sờ loạn một trận khiến có bóng ma tâm lý, nàng bây giờ đúng là không dám lại gần hắn để hắn chạm vào.

Rõ là thức hải của mình lại bị người xâm nhập kiểm soát, Tịnh Hương thậm chí còn không có một chút khả năng phản kháng. Nàng đối với Tử Văn luôn có một sự sợ hãi theo bản năng.

" Để nấu được món ăn ưng ý, trước hết cũng phải biết hương vị của nó đã."

Tử Văn trên tay múc nước dùng trong nồi vào bát phở, quay lại cười nói.

Tịnh Hương kinh ngạc, nàng mới chỉ nhìn Tử Văn, nhìn lại. . . Đã thấy mình ngồi trên ghế bàn ăn, bên trên đã đặt sẵn đầy đủ nguyên liệu cùng gia vị.

Cạch. . .

Nhẹ đem tô phở đặt trước mặt nàng, Tử Văn cười híp mắt:" Nhớ kỹ hương vị của nó, thích ăn chua hay cay, thì cho thêm gia vị vào. . . Nhưng ta đề cử ngươi nên nếm hương vị ban đầu để nhớ được nó."

Gương mặt tuy đang mỉm cười, nhưng bộ dạng uy hiếp rõ ràng.

Ám chỉ. Ngươi dám thử kêu nó ăn không ngon xem?

" Ực. . ."

Trợn mắt nuốt một ngụm nước miếng, Tịnh Hương đổ mồ hôi lạnh loay hoay dùng đũa gắp lên.

" Dùng đũa, . . .và thìa." Tử Văn nhấn mạnh.

" Ph. . Phải. . ."

Tịnh Hương vội nói, cẩn thận học cách ăn theo như Tử Văn chỉ dạy.

Cái này trong đầu liên tục thầm tính, món ăn này dù hương vị có dở thế nào, cũng phải nói là ngon.

Tuy nhiên nhìn vào cách bài trí cùng sự tinh tế tô phở đem lại, trong lòng nàng thầm nghĩ cũng không đến mức tệ tới như vậy.

Xì xụp. . .

Tịnh Hương cẩn thận nếm thử tô phở trước mặt. . .

Gương mặt vốn căng thẳng lập tức giãn ra, con ngươi trợn lớn. Sau đó như trở thành một người hoàn toàn khác, chuyên tâm thưởng thức món ăn trước mặt.

" Ngon quá, cái thứ dài dài màu trắng này gọi là gì vậy?" Tịnh Hương gắp lên hỏi.

" Bánh phở." Tử Văn khoanh tay nói.

" Hương vị thật tuyệt. . ." Tịnh Hương vui vẻ nói, tiếp tục ăn.

Tử Văn bộ dạng không có chuyển biến gì nhiều, hắn sớm biết chuyện như này sẽ xảy ra.

Ăn xong tô phở trước mặt, Tịnh Hương thoả mãn ngồi dựa lưng trên ghế.

Mùi thơm của các loại rau, vị đậm đà, thơm lừng của nước dùng hay một chút dai của bánh phở đều như được hoà quyện vào với nhau.

Hương vị đặc trưng như vậy, khiến nàng cảm thấy vô cùng thoải mái.

" Chẹp. . ." Khẽ chép miệng, Tử Văn lạnh nhạt hỏi:" Nhớ được hương vị của nó chưa?"

Mới nghe hắn nói xong, gương mặt vốn đang thư giãn của nàng lập tức cứng đờ, không dám nhìn thẳng mặt Tử Văn.

Lắc đầu không hài lòng, Tử Văn khẽ chuyển động bàn tay, lập tức một luồng thông tin được đưa vào bên trong ý thức Tịnh Hương.

Đó là toàn bộ công thức nấu Phở cùng một đoạn hình ảnh ngắn Tử Văn đang trực tiếp làm món ăn đấy.

" Ta vốn chẳng có thời gian để dạy ngươi, nên tự học đi. Rèn luyện nhiều khiến cho nó quen thuộc với bản thân chính là cách thức học tập lưu giữ lâu dài nhất." Tử Văn lắc đầu nói, xong đẩy Tịnh Hương rời khỏi ý thức, di chuyển ra bên ngoài.

Nhẹ lắc đầu cho thanh tỉnh phân biệt rõ mình đang ở bên ngoài hiện thực. Tịnh Hương nhẹ nhắm mắt lại, kiên trì học những kiến thức Tử Văn đưa vào trong đầu mình.

" Phở chỉ là món ăn phổ thông, bên trong năng lượng rất ít, sao có thể khiến cho người bên ngoài có hứng thú với nó?" Tịnh Hương nói.

" Đó chính là việc ngươi cần phải làm, tìm kiếm nguyên liệu thích hợp của thế giới này thay thế cho nó. Hoàn thiện nấu bát Phở đầu tiên mà không có vấn đề độc hại, chính là xong bước đầu tiên." Tử Văn nói, liền cắt đứt liên lạc.

Xâm nhập vào vị diện mới, hắn cần thời gian sử dụng hệ thống quét lấy toàn bộ thông tin thiên tài địa bảo bên trong. Tuy nhiên vì thời gian xâm nhập chưa đủ nhiều, vẫn là có một số nơi hắn chưa thể đi sâu vào được.

" Tốt. Trù sư, chính là con đường của ta." Tịnh Hương gật đầu quyết tâm nói.

. . .

Ba ngày sau.

Hàn Vương Cung.

Yên lặng nhìn tô phở nóng hổi trên bàn, Tịnh Hương nhìn chăm chú vào nó, trên tay cầm đũa muốn ăn nhưng lại do dự không muốn ăn.

" Ngươi rốt cuộc có ăn hay không?" Tử Văn hỏi.

" Yên lặng, ta cần lấy chút bình tĩnh. . ." Tịnh Hương ngắt lời.

Ba ngày này liên tục thử nghiệm các loại hương vị nguyên liệu chế biến món ăn, Tịnh Hương có thể bảo rằng nó không đơn giản như nàng nghĩ.

Vì mỗi loại hương vị trộn vào với nhau, năng lượng phản ứng nó sản sinh ra sẽ hoàn toàn khác nhau.

Lần đầu tiên loạn thử hương vị, đã khiến nàng phải ôm bụng một thời gian dài, đến ngày sau mới có thể yên bình.

Cũng chính vì thế mà Tịnh Hương mới phải mất chút thời gian học tập kiến thức căn bản của Trù sư, học tập phân loại từng nguyên liệu, cùng phản ứng nó có thể gây ra.

Vì là Hoá Thần Cảnh cường giả, tốc độ hấp thu thông tin của nàng rất nhanh, không tốn nhiều thời gian đã có thể hiểu hơn nghìn loại linh dược cùng chất lượng thịt từ các loài vật khác nhau.

Đến ngày hôm nay, đã hoàn thiện tô phở đầu tiên.

Cầm thìa múc lên chút nước dùng, Tịnh Hương do dự một chút, liền vội nhắm mắt cho vào miệng. Sau đó nhanh chóng kiểm tra biến động cơ thể.

Chỉ thấy nước dùng sau khi vào cơ thể, liền hoá thành một dòng nước ấm cung cấp tăng lên cho nàng một chút linh khí. Tịnh Hương vui mừng mở mắt ra.

Không chút do dự tiếp tục gắp đũa bắt đầu thưởng thức.

" Có thể giúp tăng một chút tu vi, còn có thể gây ra cảm giác hưng phấn, hoạt động cả ngày không biết mệt. Chỉ là hương vị so sánh lại không đạt tiêu chuẩn, chỉ nắm được sáu trên mười." Tịnh Hương đánh giá, hồi hộp hỏi:

" Ta. . . Đạt tiêu chuẩn sao?"

Tinh. . .

Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn, thành công chế biến món Phở. Nhận 1000 điểm năng lượng, kỹ năng nấu nướng từ Nhất phẩm trù sư tăng lên Nhị phẩm trù sư.

Bên trong đầu Tịnh Hương vang lên thông báo.

Trước mặt nàng xuất hiện một màn hình bảng chữ cái nhỏ, ngoài việc hiện điểm năng lượng cũng chỉ số thay đổi ra, liền không có gì mới lạ.

Tịnh Hương hiểu rõ, chỉ đến khi nàng hoàn thành nhiệm vụ chính, hệ thống mới bắt đầu chính thức khởi động.

" Hương vị sáu trên mười còn chưa đủ. Ta vẫn cần phải rèn luyện thêm. Ít nhất cũng phải đạt chín trên mười." Tịnh Hương quyết tâm.

Tích. . . Tích. . .

Bên trong đầu Tịnh Hương, Tử Văn vẫn đang dò xét hệ sinh thái trên vị diện này.

Đột nhiên bên trên màn hình xuất hiện cảnh báo dữ dội, nhưng ngay sau đó lại biến mất tức thì.

" Hệ thống?" Tử Văn híp mắt lẩm bẩm.

Hắn di chuyển màn hình quay lại khoảng thời gian vừa diễn ra cảnh báo, liền nhìn thấy bên trong xuất hiện hình ảnh một bóng người trùm kín từ đầu đến chân, sau lưng khoác lấy một giỏ trúc.

" Ngươi có thể tự do lựa chọn đi xuyên qua các vị diện sao?"

. . .

Hàn Vương Cung.

Tịnh Hương đứng hành lễ đối diện Đại Tuyết Lang, sắc mặt có vài phần căng thẳng.

" Tuyết Lang đại nhân." Tịnh Hương hô lên.

Két. . .

Cẩn thận mài dũa bộ móng của mình, Đại Tuyết Lang ngồi trên ghế mắt còn không nhìn Tịnh Hương.

" Mấy ngày gần đây, bên trong Hàn Vương Cung xuất hiện một món ăn mới gọi là Phở, đông đảo được nhiều người ưa chuộng. Ta vì hiếu kỳ nên đã cho người đưa cho ta nếm thử, không tệ chút nào."

Đại Tuyết Lang đầu hơi nghiêng âm lãnh ngẩng lên, trầm giọng:

" Ngươi. . . Biết món ăn đó sao?"

" Ta biết." Tịnh Hương gật đầu:" Vì món ăn đó do ta làm ra."

" Ồ ~. . ."

Đại Tuyết Lang kéo dài, nói:" Tuyết Hồ Yêu Vương đại nhân cũng đã nghe qua về món ăn này, ngài ấy rất muốn được thưởng thức nó."

" Chỉ cần là Tuyết Hồ Yêu Vương đại nhân muốn, ta sẽ nấu món ăn đó cho ngài ấy." Tịnh Hương cúi đầu nói.

" Ta xin đi, ngươi biết ta lời nói ý không phải như thế mà." Đại Tuyết Lang hơi cúi đầu.

" Tuyết Lang đại nhân, ta thật không hiểu ý của ngài, chỉ cần ngài. . ." Tịnh Hương vội nói.

" Ngươi ra giá đi." Đại Tuyết Lang ngắt lời.

" Công pháp, thiên tài địa bảo, tài nguyên,. . . Ta đều có thể cho ngươi. Chỉ cần ngươi đưa cho ta công thức chế biến món ăn đó. Ta có thể đảm bảo, bên trong Hàn Vương Cung ngoại trừ ba vị Yêu Vương, không ai có thể động vào ngươi."

" Tuyết Lang đại nhân, ta rất cảm kích tấm lòng thành của ngài, chỉ cần ngài giúp ta trở thành. . ." Tịnh Hương nói.

" Việc đó không được, trở thành trù sư chính thức cần có sự đồng ý của một trong ba vị Yêu Vương, ngươi vẫn là lựa chọn giá cả khác đi." Đại Tuyết Lang từ chối.

Hắn mới bị Ngưu Hương Yêu Vương phạt quỳ một lần, thời gian này tuyệt đối không thể đứng ra, nếu không sẽ khiến các vị Yêu Vương phản cảm.

Tịnh Hương không cam lòng cắn môi, nghe thấy lời nói này, nàng liền hiểu Đại Tuyết Lang muốn độc chiếm công thức này của nàng, hắn ngày từ ban đầu không hề có ý định nói cho mọi người biết đây là món ăn do nàng làm ra.

Nếu như vậy đưa công thức cho Đại Tuyết Lang, nàng e rằng sẽ gặp phải nguy hiểm.

" Ta từ chối." Tịnh Hương sợ hãi nói.

" Ngươi biết lời ngươi vừa nói nguy hiểm đến cỡ nào không?" Đại Tuyết Lang híp mắt đe doạ:" Ta cho ngươi một cơ hội lần nữa chỉnh sửa ngôn ngữ của mình."

Tịnh Hương nắm tay siết chặt, trong lòng hoảng loạn cực độ, tình cảnh của nàng bây giờ, gần như không có một chút hi vọng nào.

Đối diện nàng Đại Tuyết Lang con mắt vẫn nhìn chằm chằm, áp lực trên người dần bộc phát, sát khí mờ nhạt lơ lửng trong không khí.

" Tuyết Lang đại nhân." Đột nhiên giọng nói bên ngoài vang lên, phá vỡ không gian vô hình này, khiến Tịnh Hương nhẹ thở ra.

" Chuyện gì?" Đại Tuyết Lang nhíu mày nói vọng ra.

" Tuyết Hồ Yêu Vương đại nhân ra lệnh cho ngài dẫn lấy Tịnh Hương đến chỗ khu vực của ngài ấy." Giọng nói thị nữ Tuyết Hồ Yêu Vương vang lên.

(ー_ー゛)

______

Đa tạ các vị đạo hữu Dao khoi, Steven willson, Tiểu Mễ Mễ, Mrcklonely, Lane Halley, virtue, Biển Truyện tặng hoa.

Đạo hữu Steven willson, virtue tặng quà.