Chương 43: Lão Du Côn

Ta Đi Cổ Lan Đại Lục

Chương 43: Lão Du Côn

Hải Chân lao xuống đại thủy, thân thể hiện quang năng che lấp, xuất hiện bên trong một con đại mã ngư. Trần Hùng chậc lưỡi hiểu ra, Hải Chân thân cao khác biệt bàn tử chúng nhân. Trần Hùng vụt xuống đại thủy, lượn lờ làm quen thuộc khác môi trường mỉm cười.

Xem ra nàng lo xa, hắn Huyết thể vô tận sinh mệnh bồi lắp thiếu hụt không khí, thâm hải khó khăn phân nửa tiêu trừ. Theo Hải Chân phía trước bóng dáng, đạp thủy xuyên qua phía trước ngư tuyền hội tụ.

Cảm nhận từng đôi ngư tránh né hắn tầm tay mỉm cười, lão ca tạ ắt quấy phá thích chết.

Hải Chân hạ sâu thân, áp sát bề mặt đại địa khoe khoang đại hải khung cảnh.

Trần Hùng mơ màng lướt qua từng dãy san hô rực rỡ tia nắng, tuyệt hảo thiên nhiên ban nhân thưởng thức. Bên trong lấp ló tiểu ngư tồn tại, tiểu giáp xác tò mò nhô khỏi nơi cư ngụ quan sát lạ lẫm sinh vật vụt qua.

Trần Hùng vận huyết năng, cong tay búng tới xung năng đập chúng nghiên ngã hỗn loạn. Thích thú huyết năng tụ hạ bàn, tựa động cơ đẩy hắn vụt đi.

Lơ lửng xâm nhập phía trước sứa bầy, Trần Hùng nghiến răng tránh né vạn tia xúc tua ập đến. Huyết Thể uy năng mạnh, tứ chi đau nhói truyền đến Trần Hùng tinh thần, tên Hải Chân là muốn gây chiến.

Vượt qua sứa đàn thời điểm, một cơn nguy cơ ập đến bản năng cảnh giác. Trần Hùng đạp thủy nghiên người tránh qua.

Vụt

Quay đầu chú ý phía sau đại ngu vòng trở lại, đầu ngư nhô lên nhọn hoắc mũi lao, thân dẹp cắt xé đại thủy ngăn cản. Kiếm Ngư lạnh lẽo xác định con mồi, tối đa tốc độ theo đôi lần quãng đường lao tới. Trần Hùng lâm vào khác môi trường, mắt chỉ kịp lóe lên ánh bạc Kiếm Ngư.

Phập

Kiếm Ngư xuyên vai thanh niên ra phía sau, đại lực ẩn chứa bùng phát vùng vẫy nới rộng thương tích. Huyết sắc lan một vùng đại hải, đánh đuổi tiểu ngư lượn lờ chung quanh.

Trần Hùng nghiến răng vơi đi đau đớn, tay rút Kiếm Ngư quấy phá nơi đầu vai. Huyết năng hội tụ sinh vạn lực siết trong tay sinh vật. Cảm nhận trong tay gãy nát cốt, ném đi hấp hối Kiếm Ngư tập trung điều tiết khí huyết, hắn biệt đại hải tối kị nhất điều. Hài lòng huyết thương đóng vẩy che lấp, nhíu mày nhìn lênh đênh bơi đến Hải Chân.

Hải Mã vờn quanh thể hiện hoảng hốt ý, thấy thanh niên chưa chết, Hải Mã vụt đến Kiếm Ngư xác. Vĩ tụ xanh trắng quang năng, nổi bật lòng đại hải. Hải Mã quật vĩ đến Kiếm Ngư xác, xé toạt đầu ngư rơi ra bên trong Ngư Trùng xác. Hải Chân biết Ngư Trùng có thể ly khai chủ thể, tìm kím một cái khác cư ngụ, hắn không cho phép điều đó xảy ra.

Trần Hùng gật đầu, theo Hải Mã xuống nơi ánh sáng heo hắt. Trần Hùng không lo lắng điều đó, hắn được tác mạnh bạo nhúng tay thấu triệt tầm nhìn, hắn có cảm giác đâu đó theo dõi. Trần Hùng không quay lại phía sau, là bạn là thù hạn chế xung động, để một chút tâm đề phòng.

Hải Chân không như vậy, hắn dùng mọi cách báo hiệu bản năng thú huyết, một thứ gì đó đói khát, tích trữ phấn khích chờ đợi. Trần huynh đệ không hiểu ngu ngốc, Hải Mã mắt đảo ngang dọc bên dưới san hô dãy, vụt đến tiểu động khẩu tránh nguy nan.

Trần Hùng nhanh nhẹn chen vào bên hệ sinh vật, vạn vạn đẹp đẽ xúc tua truyền đến thân thể độc tố. Trần Hùng tứ chi co giật phản ứng, đau điếng phong đốt cảm nhận. Gian nan bám thành động khẩu chú tâm bên ngoài động tĩnh.

Thời gian trôi yên bình tiểu động khẩu, Trần Hùng nhận định hiểm nguy qua. Đại hải sinh linh thích nghi liên miên dòng thời gian, chờ đợi tập kích không phải đại lão tác phong.

Trần Hùng có thời gian lâm vào suy tư Lôi Thần hành động. Tiền quyết tâm nói lên hệ trọng sự tình, vượt hiểu biết thường nhân đe dọa Hải Tộc sinh mạng, Ngư Trùng Vương giả. Trần Hùng thở dài Ngư trùng cấp bậc, có hay không chí tôn cấp vạn năm thâm hải, ra hiệu Hải chân ly khai tiểu động khẩu. Trần Hùng thay đổi tìm kiếm phương thức, hắn nhận ra phải dùng nghịch thiên Huyết thể, theo dấu Lôi Thần bù đắp thiếu sót thời gian.

Trần Hùng dang tay vận lực, huyết mạch sôi trào công phá da non thương tích. Huyết mùi lan tỏa kéo lấy đại hải đói khát sinh linh, từng đầu ngư loạn tranh vụt đến. Mặc Hải Chân vĩ quất tới tấp, Trần Hùng thử sức hắn phán đoán.

Đói khát chi ý bao phủ chung quanh, từng đầu sát ngư tứ phương bát hướng lao đi. Trần Hùng ngẩng đầu nhìn lên trên, chút ánh sáng khắc họa hung bạo dáng dấp vụt đến.
Từ Kiếm Ngư quyết đấu hắn nhận ra đại hải tử lộ, ngây thơ thối ý nhân. Trần Hùng tâm thế có chuẩn bị Huyết năng khởi, hội tụ thành huyết sắc giáp tay đón phía trước bóng đen..

Bành
Đại lực ập đến khiến Trần Hùng choáng váng, lưu thủy dư lực đẩy cuộc va chạm lướt đi. Trần Hùng chú tâm quan sát phía trước Bàn Ngư, hung ác hàm liên hồi công phá huyết sắc giáp tay. Trần Hùng vùng thủ cước từ phía dưới, đập đến Bàn Ngư bụng mềm.

Bàn Ngư linh trí thuộc Ngư Trùng điều khiển, đau đớn thể xác không làm hung tính thuyên giảm. Đại khẩu khóa chặt không cho Trần Hùng thoát đi, từng luồng linh năng xuất hiện thời điểm, Bàn Ngư nanh xuyên qua huyết sắc giáp. Trần Hùng cảm nhận thấu cốt đau đớn, song tay vô lực trong hung ngạc khẩu.

Nhe răng khởi động ắt chủ bài Dịch thủ. Trần Hùng bỏ qua lo nghĩ tà ác khí sinh đại hải tai, hắn tính mạng chạm đến sinh tử lằn ranh.
Hôi sắc khí chạm đến bên trong Ngư Trùng trú ngụ, bản năng mẫn cảm đoạt mệnh tà khí, khiển Bàn Ngư khẩu há mở thoát đi. Trần Hùng lung lay chìm xuống đại hải, Hải Chân núp một góc vụt đến đón đỡ. Quan sát rách nát thanh niên tay, thở dài thương hải tang điền phế chi tao ngộ.

Hải Mã mắt tập trung quan sát, từng luồng huyết linh thể ẩn hiện nối liền cốt cách đổ nát, linh tính gân di động tìm về bản ngã. Hải Mã đôi nhịp chớp mắt quan sát tái sinh mô cơ, Trần Huynh đệ lợi hại ta ngưỡng mộ.

Trần Hùng tâm khiển huyết năng buông, đưa tay chỉ đến Bàn Ngư tháo chạy vị trí. Hải Mã hiểu ra vụt đến phía sau thanh niên, vận dụng hắn huyết mạch kỹ. Hải Mã thân thể biến góc cạnh, vĩ sinh tam vây linh năng vào vị trí, tụ lực phát mang thanh niên vụt đi.

Lưu thủy dòng táp đến, Trần Hùng lờ mờ mắt quan sát đen tối lòng đại hải, hắn cảm nhận Dịch chi khí phía trước. Bàn Ngư thuộc Ngư trùng khiển, chạy trốn hậu phương Ngư Trùng ổ. Trần Hùng suy tư thời điểm, liên hệ Dịch chi biến mất. Một luồng tê dại lan đến Hải Mã, thân thể hóa tự vệ trạng thái, tán linh năng đưa Trần Hùng vụt xuống.

Bộp
Trần Hùng mặt cắm đại địa, chậm chạp thân vùng vẩy vùng mịt mù bùn, đề phòng chung quanh đánh lén sinh vật. Trần Hùng tầm mắt chú ý một phương, heo hắt ánh sáng nổi bật. Huyết năng tụ song mắt phản chiếu bên trong không gian, một trung niên thưởng tửu hướng đến mỉm cười. Trần Hùng giật mình thu tầm mắt, thế nào nhân tại lòng đại hải. Đầu vụt đến tê dại lực lượng kết hợp, vội tìm kiếm Hải Mã lao đến.

Lôi Bành cảm nhận song nhân bên ngoài Lôi Cầu, Hải tộc tiểu tử cùng một tên ẩn tàng tiên thiên huyết sát khí. Vung lôi điện thủ xé mở phong không gian.

Trần Hùng co giật vụt vào bên trong không gian, mắt nhìn bên cạnh nguyên vẹn Hải Mã, vùng vẩy nương đại địa lau khô, linh năng gia thân hóa nhân dạng. Hải Chân phấn khích ra mắt thần tượng nhân.
-Kính an Lôi Thần, ta là Hải Mã thất đời truyền nhân.

-Tiểu tử bỏ câu nệ tiểu tiết, bỗn gia không ưa vô bổ lời.

Hải Chân ho khan che xấu hổ, sùng bái khiến hắn tạm quên nghiên cứu tri thức. Điều chỉnh phù hợp thái độ hướng đến nghi vấn.
-Lôi Thần đại nhân, ngài sao không trở về Hải Địa.

Lôi Thần hùng hổ biến mất, quay người cao nhân chấp tay thở dài.
-Trùng Vương sinh mệnh lực kinh thiên, ta thỉnh thoảng tẩm quất không thể diệt nó tính mệnh.

Trần Hùng nhìn một phương đen tối động khẩu, Ngư Trùng hang ổ Bàn Ngư tìm về. Trùng Vương tồn tại làm sao Lôi Thần cùng hắn nhập Thú Nhân chuyến đi.
-Lôi Thần đại nhân, ta nhận Ngạc Liêu tiền bối ủy thác, dẫn đường ngài cuộc quyết đấu a.

Tạch tạch tạch

Lôi Thần vụt đến bắt lấy hắn thân, tứ phía lôi điện xén khét hương lan đi. Lôi Bành vội thu lôi năng xung động nhớ nhung đối thủ xưa, vã mặt cứu tỉnh thanh niên.
-Tiểu tử ta thích, mau dẫn ta đi gặp nàng.

Trần Hùng nuốt xuống bực bội, Lôi Thần đại nhân đừng thích ta, lôi điện tàn phá đau đớn a.
-Lôi Thần đại nhân ngài hiện tại rời đi, Trùng Vương thế nào a.

-Trùng Vương ? Ta cô độc buồn chán giữ lấy nó tính mạng, nàng tin tức có cần chi tiêu khiển thời gian.

Trần Hùng liên hồi chớp mắt, Lôi Thần đỉnh phong bá đạo bóng đèn xuất hiện, Ưng gia khổ mệnh thêm sâu. Hải Chân chú ý thần tượng hành động, Lôi thần bắt lấy vò tửu còn lại cạn một hơi hào khí.
-Đây là tuyệt thế tửu bảo Mòng gia nhiều năm trước biến mất, làm sao tại ?

-Ta gấp gáp truy đuổi Trùng Vương tiện tay mượn dùng. Tiểu tử ngươi muốn đòi công đạo ?

Hải Chân liên hồi lắc đầu, hắn nào dám bắt lỗi ngang tàn thanh danh. Lôi Thần đỉnh cấp thân phận trong lòng Hải nhân, muốn thứ gì không được. Tội nghiệp Mòng lão thái gia thương nhớ lâm bệnh, Hải Chân quyết mang tin tức trở về cứu lão cơn nguy kịch.