Chương 448: Lên rửa nhục

THIS MONTH

$58,356

LAST MONTH

$48,356

Hệ Thống Siêu Cấp Tông Môn

Chương 448: Lên rửa nhục


Đương nhiên, bọn họ đi không phải cửa chính.

Tần Thiên vừa mới bị Tần An như gây thương tích, bọn họ liền xem như có gan to bằng trời cũng không dám nghênh ngang đi cửa chính.

Chuyến này bọn họ đi tây môn Tần gia.

Lại đưa một bức thư đến từ bàng chi.

Cầm đầu chính là một thanh niên khoảng mười bảy mười tám tuổi, mày kiếm mắt sáng, trong lúc giơ tay nhấc chân hiện lộ rõ ràng khí kháo anh hào của đại gia tộc. Hoàn toàn lấn át năm sáu người đi theo bên cạnh. Cho dù là bọn họ cũng rất ưu tú, mười bảy mười tám tuổi đã là luyện thể thất trọng, thậm chí bát trọng, vẫn như cũ không lấn át được phong mang của hắn.

Người này chính là đệ nhất nhân thế hệ trẻ tuổi của bàng chi, con của Tần Xuyên —— Tần Nguyễn.

Đi theo sau lưng hắn là thanh niên tài tuấn của hai chi khác, bởi vì mấy nhà liên hợp lại bức Tần Hải thoái vị, cho nên bọn họ một cách tự nhiên trở thành một tiểu đoàn thể.

"Tần Nguyễn, chúng ta đến nơi này, có thể bị nguy hiểm hay không?"

Một thiếu nữ có chút lo âu hỏi.

Bởi vì dù sao lúc này chủ hệ là địch nhân của bọn hắn.

Mấy người còn lại đều không nói gì, Tần Nguyễn lập tức tiếp lời đến, "Không có gì nguy hiểm, hiện tại mấy đại trưởng lão của chủ hệ đều bị chúng ta bắt, Tần Thiên lão tổ cũng bị đả thương, bọn họ chẳng lẽ lại còn phải kéo chúng ta làm đệm lưng hay sao? Lại nói, chúng ta chuyến này là đưa tin, bọn họ hẳn là còn phải chém người đưa tin hay sao?"

"Đúng thế, Tiểu Ny, lá gan của ngươi thật nhỏ."

"Dáng dấp trắng trẻo xinh đẹp như vậy."

Nương theo mấy người chế nhạo, Tần Nguyễn một người không nói gì.

Thật ra, cục diện hôm nay không phải kết quả hắn muốn.

Hắn rõ ràng có thể dựa vào chính mình, giúp bàng chi bắt lại quyền điều hành gia tộc, chứng minh năng lực của mình, thế nhưng phụ thân bọn họ không tin tưởng hắn, thật giống như cảm thấy hắn nhất định sẽ thua vậy.

Cũng bởi vì tin tức Tần Mịch gia nhập ẩn thế tông môn.

Gia nhập tông môn tin.

Tông môn ở đâu.

Những điều này cũng không biết.

Thế nhưng là phụ thân bọn họ lại bởi vậy mà nghi ngờ năng lực của hắn.

"Nguyễn ca, là Tần Mịch!"

Đúng lúc này, một đoàn người vội vàng chọc chọc bả vai Tần Nguyễn.

Chỉ thấy Tần Mịch đang chạy dọc theo một hành lang, cũng không quay đầu lại.

Nhìn xem thân ảnh quen thuộc này, trên mặt Tần Nguyễn dần dần lộ ra dáng tươi cười.

"Quả nhiên trở về..."

Sau một khắc, Tần Nguyễn đuổi theo.

"Nguyễn ca!"

"Nguyễn ca!"

Một đoàn người giật mình, vội vàng đi theo.

"Tần Mịch!"

Không có theo bao xa, liền nghe được tiếng quát to của Tần Nguyễn.

Tiếng như lôi âm, nổ cho bước chân cấp tốc của Tần Mịch bỗng nhiên ngừng lại ở góc rẽ của hành lang.

Sinh Mệnh Xì Gà trong tay lập tức thu vào trong Tàng giới, sau đó hai mắt cẩn thận đánh giá Tần Nguyễn —— Địch nhân ngày xưa, hôm nay lại gặp.

Đối với Tần Nguyễn, hắn không có cảm tình gì.

Nhất là ở mấy tháng trước khi hắn khiến cho chính mình mất hết thể diện, cơ bản hảo cảm đã là không.

"Tần Nguyễn."

Nghĩ tới Tần Thiên gia gia thụ thương, Tần Mịch nói hai chữ như thế xong muốn cất bước rời đi.

Bất quá, bây giờ người vây đến lại nhiều hơn.

Nháy mắt đã hơn trăm người.

Tần Mịch, Tần Nguyễn, hai người gặp nhau lần nữa, thế nhưng là đại sự.

Dù rằng chưa tới khảo hạch lần thứ hai, thế nhưng hai người lại đại biểu cho đệ nhất và đệ nhị trong thế hệ trẻ tuổi.

"Tần Mịch, ngươi sợ ta thế sao?"

Tần Mịch muốn đi, Tần Nguyễn tự nhiên là không nguyện ý.

Nói xong thì nhìn thoáng qua Tần gia hộ vệ đã đi tới, Tần Nguyễn có chút không cam lòng.

Không cam lòng để cho Tần Mịch rời đi như thế.

Tần Mịch dừng chân lại trả lời, "Sợ ngươi hơn ta mấy chiếc răng?"

"Không sợ, vậy ngươi chạy cái gì?"

Dứt tiếng, mấy người ở sau lưng Tần Nguyễn không khỏi buồn cười áp sát lại.

Thế nhưng, Tần Mịch chỉ là lạnh lùng trả lời một câu, "Mắc mớ gì tới ngươi."

Tần Nguyễn thì khẽ cười giễu một tiếng, đồng thời bản thân thối lui ra sau, "Ngươi thật nên may mắn, không có lần khảo hạch thứ hai, sẽ không khiến cho ngươi mất thể diện thế nữa."

"Cho nên, ngươi đến hẹn đánh nhau?"

Tìm Tần Nguyễn đánh lại một trận, hắn một mực khát vọng.

Nhưng từ sau khi vào Bất Hủ tông, hắn biết cái gì là sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân.

Đối với Tần Nguyễn thống hận thật ra không có mãnh liệt như vậy.

Nhưng, nếu như Tần Nguyễn không khiêu khích mình, hắn không ngại để cho đối phương biết được mình đã không còn là mình của ngày xưa.

Người nên may mắn không có lần khảo hạch thứ hai phải là Tần Nguyễn hắn.

"Dám đánh sao?"

Tần Nguyễn dùng ánh mắt đắc ý nhìn xem Tần Mịch.

"Tần Nguyễn! Ngươi ngược lại là thực có can đảm đến. Chớ cho rằng mang theo cái Thông Huyền cảnh, liền coi chủ hệ ta như chốn không người?"

Nhưng ngay lúc này, thanh âm của một phụ nhân xuất hiện.

Người này chính là phu nhân của nhị trưởng lão, cũng là một tên trưởng lão của chủ hệ.

Sự xuất hiện của nàng, lập tức để cho đoàn người xúm lại nhường ra một con đường.

"Thục trưởng lão, ta chỉ đến đưa tin." Tần Nguyễn vội vàng trả lời, lại mang tin trong ngực ra.

Phụ nhân tiếp nhận, lạnh lùng trả lời một câu, "Tin đưa xong, ngươi có thể đi."

Lúc này dụng ý khi đưa tin đến là gì, nàng không cần nghĩ cũng biết.

Một là thăm dò hư thực.

Hai là tới diễu võ giương oai.

Phái con của mình tới đưa tin, chính là nhắm chuẩn ngươi không dám có động tác.

"Đi thôi."

Tiểu Ny ở bên cạnh thấp giọng thúc giục vài câu.

Nhưng cũng dùng một loại ánh mắt giễu cợt nhìn lướt qua Tần Mịch.

Tần Nguyễn, thì cười nói hai chữ.

"Không có gan!"

Phụ nhân nhướng mày, lập tức nhìn sang Tần Mịch, nàng sợ Tần Mịch hành động theo cảm tính.

Lúc này, tuyệt đối không thể phát sinh xung đột cùng bọn họ.

Nhưng mà, vừa nhìn sang, Tần Mịch đã nói chuyện, "Ta sợ ngươi một quyền cũng không tiếp nổi."

"Ha ha."

Tần Nguyễn thay đổi cười một tiếng, tựa hồ nghe một chuyện cười.

"Tần Mịch, phụ thân ngươi tìm ngươi."

Thấy hai người bỗng nhiên giương cung bạt kiếm, phụ nhân vội vàng tìm một lý do để đẩy đi Tần Mịch.

Đồng dạng, Tần Mịch xem như không nghe thấy lời này.

"Muốn đánh cũng nhanh chút, tìm chỗ trống trải..." Nói xong, Tần Mịch trực tiếp từ hành lang nhảy ra ngoài, đi tới phía tây môn Tần gia, muốn đi ra ngoài đánh.

"Tần Mịch, trở lại!"

Phụ nhân bất kể hô thế nào cũng không làm nên chuyện gì.

"Tốt!"

Tần Nguyễn hét lớn một tiếng, đi theo.

Hắn muốn chính là loại kết quả này.

Lại đánh một trận, lại lần nữa đánh bại Tần Mịch một lần, chứng minh hắn là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ tuổi của Tần gia, đồng thời cũng chứng minh với phụ thân, mình hữu dụng!

Khi đi ra Tần trạch, Tần Nguyễn nói: "Ở đây đi, rất rộng rãi."

"Được."

Tần Mịch khẽ gật đầu.

Cùng lúc đó, người Tần gia lục tục ngo ngoe đều nhìn qua bên này.

Chủ hệ, bàng chi cũng là như thế.

Người của bàng chi tự nhiên tới xem người của chủ hệ bị xấu mặt.

Mà người của chủ hệ, tự nhiên là vì thỏa mãn hiếu kỳ của mình, bởi vì tin tức Tần Mịch gia nhập ẩn thế tông môn truyền bá rất rộng trong chủ hệ.

Không ra trăm cái hô hấp, bên ngoài mặt cỏ ở tây môn đã tụ tập mấy trăm người.

Tần Nguyễn nhìn xem chung quanh thêm vài lần, cười nói: "Tần Mịch, lần khảo hạch đầu tiên, ta dùng chính là Cuồng Phong Đao, ngươi thua. Hôm nay, ngươi lại tiếp ta một đao, như thế nào?"

Mấy tháng trước, Cuồng Phong Đao tiểu thành.

Hiện tại.

Cuồng Phong Đao đại thành!

"Đến."

Tần Mịch ngoắc ngón tay.

Đối với điều này, Tần Nguyễn khẽ cười giễu một tiếng, sau đó từ trong Tàng giới xuất ra đao đến.

Sau một khắc liền cuồng vũ.

Đao quang tứ lược, ép thẳng tới phía Tần Mịch.

Trong mắt mọi người, uy thế của Cuồng Phong Đao trọn vẹn mãnh liệt hơn mấy tháng trước có thừa.

Thế nhưng, Tần Mịch lại trốn cũng không tránh.

Vẫn như cũ đứng ở đó!