Chương 447: Hi vọng giáng lâm

THIS MONTH

$58,356

LAST MONTH

$48,356

Hệ Thống Siêu Cấp Tông Môn

Chương 447: Hi vọng giáng lâm


Không có chí thân ở bên người, hoặc không có đao gác ở trên cổ chí thân, Tần Hải xương cốt chính là cứng rắn.

Tần Thiên quả thật bị lão tổ đả thương, mấy tên Thông Huyền cảnh trưởng lão của chủ hệ cũng xác thực bị bọn họ bắt, tiên cơ bọn họ đã chiếm hết, thế nhưng toàn bộ người của Tần gia ở trên đảo đều đang nhìn, nếu quả thật muốn động thủ giết người của chủ hệ, vậy bọn họ liền sẽ cõng xú danh —— Đây là kế hoạch xấu nhất khi Tần Hải bọn họ không lùi.

Lần đoạt quyền này, bọn họ là vì thành lập nên một cái tam tinh thế lực trên Đông Hồ, có thể không cõng lấy xú danh vẫn tốt hơn.

"Trông chừng, đừng để cho Tần Mịch lại đi ra ngoài, phái người mười hai canh giờ nghiêm mật phòng thủ trên không trung cho ta. Tóm lại, muốn bao nhiêu nghiêm mật phải bấy nhiêu nghiêm mật, mục đích chính là nói cho Tần Hải, Tần Mịch trở về đừng mơ tưởng lại đi ra!" Tần Xuyên đắc ý cười to hai tiếng, ánh mắt lướt qua hai tộc trưởng bàng chi ở bên cạnh.

"Tần Hải có đứa con trai tốt, ha ha."

"Lần này không trở lại, chúng ta đoạt quyền sẽ không thuận lợi như vậy."

Hai người đứng dậy, lẫn nhau nở nụ cười.

Bọn họ có thể tưởng tượng, hiện tại Tần Hải ruột đều nhanh hối hận đến thắt lại.

Sợ nhất điều gì sẽ gặp điều đó.

Đương nhiên, sau khi cười xong chính là suy nghĩ.

Chủ nhân đại yêu kia là ai, còn không điều tra rõ.

Địa vị của thám tử bọn họ trong chủ hệ không phải cao như vậy, có thể trông thấy, có thể nghe được xác thực không nhiều.

"Tần Xuyên, ngươi cảm thấy người còn lại là ai?"

Hai tên tộc trưởng bàng chi còn lại trong phòng bắt đầu trở nên trầm tư.

Nhưng mà, Tần Xuyên cũng không có đi nghĩ, chỉ là nhàn nhạt đáp lời, "Muốn biết là ai, ngày mai sẽ biết. Ta cũng không tin Tần Mịch hắn vào ẩn thế tông môn, tông môn kia sẽ bởi vì chuyện nhà của chúng ta mà phái cường giả đến giúp đỡ. Đứa con kia của hắn, tư chất cũng chỉ như thế, vào ẩn thế tông môn, tối đa cũng chỉ làm đệ tử ngoại môn."

"Có lý."

"Tư chất đó của hắn, ẩn thế tông môn sao có thể coi hắn như bảo?"

Hai người khác nhìn nhau cười một tiếng.

...

Tần gia chủ hệ.

Tần Mịch trở về khiến cho Tần Hải rất khó chịu.

Đến mức một đêm chưa ngủ.

Mặc dù thấy cảnh giới của Tần Mịch đã là luyện thể thập nhất trọng, cao hơn trước lúc rời nhà không chỉ một tinh một chút.

Theo lý thuyết, làm phụ thân như hắn hẳn phải cao hứng.

Thế nhưng là hắn căn bản không lộ ra được khuôn mặt tươi cười.

Lại thêm Tần Thiên lão tổ bị Tần Như An kia gây thương tích, ký thác mạnh nhất của Tần gia chủ hệ cũng mất, càng khiến cho hắn lo lắng.

Về phần Chiêm Đài Thanh Huyền, hắn căn bản không ôm bất cứ hi vọng nào, dù rằng nàng là trưởng lão trong tông môn hiện tại của Tần Mịch, thế nhưng là Tuyền Qua thần tượng giảng cứu cái gì?

Giảng cứu đứng ở giữa, không đắc tội bất cứ ai.

"Tần Sơn đây?"

Ở trên mâm cơm gia đình buổi sáng hôm sau, Tần Hải hỏi tại sao Tần Sơn không trở về.

Hắn rõ ràng viết thư, để trở về.

Không về thì cũng thôi, lại còn để Tần Mịch một người trở về.

Tần Mịch bị giật mình trước câu hỏi bất thình lình này, "Tần trưởng lão tiếp nhận nhiệm vụ tông môn, tới không được."

"Tần trưởng lão?"

Mỹ phụ ở bên cạnh ngây ra một lúc, nàng tưởng đâu bản thân nghe lầm.

Người này chính là mẫu thân của Tần Mịch, cũng chính là phu nhân của Tần Hải. Với việc nhi tử trở về, nàng rất cao hứng, bởi vì người mẹ nào không nhớ con?

Chiêm Đài Thanh Huyền thuận thế tiếp lời, "Tần tộc trưởng, Tần Sơn trưởng lão hiện tại là một trong các trưởng lão của Bất Hủ tông ta."

"Tần Sơn cũng có thể làm trưởng lão?" Tần Hải có chút bó tay rồi.

Tần Sơn, Thông Huyền hạ cảnh mà thôi?

Sao làm trưởng lão ẩn thế tông môn?

Bất quá, hắn không có ý thức đến ba chữ Bất Hủ tông.

Tần Thiên chưa nói cho hắn biết Tần Mịch đến cùng vào tông môn nào, Tần Hải tự nhiên sẽ không nghĩ tới Bất Hủ tông.

Trước kia Tần Sơn không nói, là sợ tộc trưởng trách cứ.

Tần Thiên không nói, là không quan trọng.

Chiêm Đài Thanh Huyền cười nhạt một tiếng, không có giải thích chuyện này.

Tần Mịch vội vàng nói tiếp, "Phụ thân, ngài cố ý dặn dò Diệu Âm không nên cho ta xem tin, đến cùng xảy ra chuyện gì... Ta thấy cửa nhà chúng ta cũng nát."

"Không liên quan gì tới ngươi, ngươi chỉ cần an tâm tu hành là đủ rồi, chuyện trong nhà có chúng ta xử lý. Chiêm Đài đại sư... Tần mỗ có thể xin nhờ ngài một chuyện sao?" Tần Sơn tới không được thì tới không được, hắn cũng chỉ có thể tiếp nhận sự thật này, Tần Mịch tiểu tử này trở về, khiến cho hắn khó chịu, đến bây giờ đều không thể nào tiếp thu được.

Đưa tiễn!

Chỉ có con đường này.

Chiêm Đài Thanh Huyền trả lời, "Cứ nói đừng ngại."

"Phiền phức Chiêm Đài đại sư mangkhuyển tử về tông môn." Nói xong, Tần Hải trực tiếp đứng dậy ôm quyền khom người.

"Phụ thân, ta không đi."

Tần Mịch dùng âm thanh vang dội của hắn để kháng nghị.

"Không đi cũng phải đi!"

Tần Hải, thì dùng âm thanh càng thêm vang dội làm ra quyết đoán.

Mỹ phụ ở một bên căn bản không chen lời vào, nàng biết nàng không cải biến được quyết định của trượng phu.

Chiêm Đài Thanh Huyền thì ở một bên bất đắc dĩ cười một tiếng, nàng lý giải Tần Hải, dù sao lòng cha mẹ trong thiên hạ.

Bất quá nàng cũng lý giải Tần Mịch.

"Tông chủ nói, nếu là chuyện của Tần gia thì phải do chính Tần Mịch xử lý. Bất quá, ta cùng Tần Sơn trưởng lão nhận thức cũng có một đoạn thời gian, hắn xin nhờ ta đến xem, cho nên, Tần Hải tộc trưởng, Tần gia xảy ra chuyện gì ngươi nói thẳng ra. Lão thân nếu như có thể giúp, tự nhiên sẽ giúp một cái." Chiêm Đài Thanh Huyền nói thẳng.

"Chiêm Đài đại sư!"

Thanh âm răn dạy Tần Mịch của Tần Hải im bặt mà dừng, khóe miệng chậm rãi phác hoạ ra một đường cong mỹ diệu.

Sau khi nhìn lại Tần Mịch thì Tần Hải nói thẳng.

Chiêm Đài Thanh Huyền muốn giúp đỡ, vậy chuyện này nói ra cũng không sợ Tần Mịch biết được.

Chủ hệ, được cứu rồi!

Đương nhiên, Chiêm Đài Thanh Huyền theo hắn biết mới chỉ Thông Huyền thượng cảnh, hoặc là nửa bước Thần Huyền, hoàn toàn không đủ để ngăn cản Tần Như An.

Thế nhưng sau lưng Chiêm Đài Thanh Huyền thế nhưng là ẩn thế tông môn!

Chiêm Đài Thanh Huyền có thể trở thành trưởng lão trong đó, chứng minh thực lực thế lực của nó tất nhiên ở trên tam tinh.

Dáng tươi cười mất đi, Tần Hải nói giọng êm tai: "Tất cả cũng chỉ vì vị trí gia chủ này, bọn họ muốn biến Phi Ngư đảo thành thế lực càng mạnh mẽ hơn, thế nhưng không nguyện ý để ta ngồi ở vị trí tộc trưởng, hơn nữa bọn họ lại sợ Tần Mịch sẽ trở thành đời tộc trưởng tiếp theo, cho nên tạo phản..."

"Gia gia đâu?"

Lúc này, Tần Mịch bỗng nhiên đặt câu hỏi.

Bởi vì hắn không rõ vì sao bàng chi không sợ Tần Thiên gia gia.

Theo hắn biết, Tần Thiên gia gia sau khi từ bí cảnh trở về chính là nửa bước Thần Huyền. Cho dù là Tần Như An cũng đồng thời đạt đến nửa bước Thần Huyền, hẳn không phải là đối thủ của gia gia mới phải.

Dù sao mạch thuật, công pháp của chủ hệ đều tốt hơn của bàng chi.

"Tần Như An không biết lúc nào lại đột phá Thần Huyền cảnh, hôm qua đánh tới cửa rồi... Lão tổ, bản thân bị trọng thương." Tần Thiên, mặc dù không phải phụ thân của hắn, nhưng dù gì cũng có liên hệ máu mủ. Lại nói, Tần Thiên thế nhưng là để Tần Mịch một mực gọi hắn là gia gia, có tầng quan hệ thân mật này, lúc nói tới Tần Thiên, hắn cũng bi thương.

"Gia gia!"

Tần Mịch muốn muốn chạy ra ngoài, nhưng bước chân lập tức dừng lại.

Quay đầu lại nói với Chiêm Đài Thanh Huyền: "Thanh Huyền trưởng lão, ngài có thể cho ta một cây Sinh Mệnh Xì Gà sao?"

Sinh Mệnh Xì Gà của tông chủ, hắn nhớ kỹ Chiêm Đài Thanh Huyền trưởng lão có.

"Cho."

Chiêm Đài Thanh Huyền rất hào phóng móc ra chỉ có một cây Sinh Mệnh Xì Gà.

Tiếp nhận xì gà, Tần Mịch lập tức chạy ra phía ngoài.

Tần Hải gọi cũng không ngừng lại.

Cuối cùng chỉ có thể mặc hắn đi, chính mình thì cùng Chiêm Đài Thanh Huyền nói tiếp tình cảnh của chủ hệ, hi vọng Chiêm Đài Thanh Huyền có thể giúp Tần gia chủ hệ vượt qua ải khó.

Cũng ở thời điểm Tần Mịch đi ra ngoài, bên ngoài tòa nhà của Tần gia bỗng nhiên đến một đám người.

Bọn họ ba lượng thành đàn.

Quấn lấy y phục bàng chi, thế nhưng lại không chút kiêng kỵ đi vào trong Tần gia.